Lúc này, hoa ánh trăng và dạ hương thảo ở bên khác chợt to lên, sinh trưởng điên cuồng, nhanh chóng trở thành một khu rừng rậm nguyên thủy có những cây cổ thụ sống hàng ngàn năm, che khuất cả "bầu trời".
Trong khu rừng này, một bóng người quấn đầy dây leo xanh biếc, trang trí bằng những đóa hoa và thảo dược đột nhiên hiện ra.
Bóng người này cũng to lớn như ngọn núi, dáng người đẫy đà, quần áo phất phơ, ôm một đứa trẻ hư ảo.
Bóng người ấy vừa buông xuống, đã đuổi theo vị Người khổng lồ hoàng hôn kia, vừa bay vừa chạy đến gần ma sói hình người kéo theo đôi lưỡi hái đen kịt kia.
Trong cung điện mà bóng đen đang dần tan rã, tuy một bộ phận bị ăn mòn đã tự động thoát ly, khiến Klein không còn lo lắng về tai họa ngầm trong phương diện này, nhưng điều này cũng có nghĩa là trực tiếp cắt lìa một phần "Trùng linh hồn" còn sống của anh, khiến anh vẫn phải cúi đầu hít khí lạnh, gương mặt nhăn nhó trồi lên rất nhiều con sâu trong suốt vặn vẹo, có những hoa văn thần bí, tinh thần lại như bị ném vào tỏng một hồ nước đá, nhất thời khó mà hồi phục được.
Đúng lúc này, trong đôi mắt đỏ sọc lên vì đau đớn của anh phản chiếu ra một bóng dáng quen thuộc.
Đó là "Thiên sứ thời gian" Amon đeo kính độc nhãn, đội mũ mềm chóp nhọn.
Amon mỉm cười với anh, dọa anh sợ đến mức chợt nảy ngay ra ý tưởng lập tức quay về "Nguyên bảo".
Mặc dù làm thế thì có lỗi với "Mặt Trời" Dereck, nhưng Klein cảm thấy mình trở về "Nguyên bảo", có sức mạnh cấp bậc Thiên sứ, ngược lại có cơ hội cứu được đối phương, dù sao bên ngoài đã có thể ảnh hưởng được đến trong này.
Nhưng chỉ giây lát, vị "Thiên sứ thời gian" kia đã chuyển ánh mắt đến "Phiến đá báng bổ" xám trắng, hướng về phía bàn tay bóng đen khổng lồ đang không ngừng mạnh lên khi "cung điện ngủ say" dần tan rã.