Nói tới đây, Anderson như có điều suy tư nhìn phụ tá của mình:
"Do lãnh đạo cấp cao ở phía bên kia bị tôi chọc giận, ra lệnh không chấp nhận tôi đầu hàng?"
Sĩ quan phụ tá kia im lặng vài giây rồi nói:
"Anh đã biết cả rồi, vì sao còn hỏi?"
Các binh lính xung quanh đều giơ tay phảu lên, dùng lòng bàn tay chĩa thẳng vào Anderson, trông có vẻ rất ăn ý.
"Nếu không hỏi, thì làm sao tôi có thể xác định mọi người đều nghĩ như thế?" Anderson không hề hoảng loạn, cười nói.
Gã giơ tay trái sờ bụng, tay phải thò vào túi áo, không biết đang sờ cái gì.
Lúc này, mặt trời trên cao đột nhiên bành trướng, trở nên vô cùng to lớn. Ánh mặt trời chói chang óng ả chiếu vào đám người Anderson khiến họ không mở nổi mắt, khó mà cho suy nghĩ hiện ra trong đầu.
Ngay sau đó, một ngọn tháp cao hư ảo đột nhiên hiện ra, mỗi một tầng của nó đều do quyển sách rất dày tạo thành, trên mỗi một quyển sách đều có một con mắt màu đồng thau, tầng càng cao càng tối tăm, tràn ngập khí tức điên cuồng, hủy diệt, điềm xấu, tai nạn.
Ngọn tháp cao chọc trời, giống như nhốt cả thế giới vào bên trong, gồm cả vầng mặt trời khổng lồ kia.
Trong biệt thự xa hoa của nhà Audra, Backlund.
Tất cả Huyết tộc trong thành phố lớn này đều đang tụ tập ở đây, đang chuẩn bị cho sự xuất hiện của kết quả cuộc chiến.
Emlyn White đã trở thành Bá tước đút hai tay vào túi, đứng bên cửa sổ, tắm ánh sáng giao hòa giữa hoàng hôn và đêm tối, nhìn người trong tộc thảo luận tin tức thời sự với vẻ bất an.
Đột nhiên, linh cảm của anh ta chợt dao động, chuyển ánh mắt ra ngoài cửa sổ.
Trong vườn hoa, từng bụi cỏ khô vàng một lần nữa nhuộm màu xanh biếc, nhanh chóng sinh trường, không lâu sao đã cao bằng một người.
Ở những nơi khác trong thành phố, một phần cây ven đường chưa bị ảnh hưởng bởi những trận oanh tạc lúc trước điên cuồng hấp thụ chất dinh dưỡng không biết đến từ đâu, những mầm non nảy lên rất nhanh, chẳng mấy chốc đã cao thêm mấy chục mét, cành cây thô to, tán lá rậm rạp.