Nhưng chỉ mất hai ba giây, bên ngoài cung điện Vua Người khổng lồ đã lại bốc lên những cột lửa đỏ thẫm, hệt như bắn pháo hoa, chào đón khách quý.
Khoảnh khắc tiếp theo, "cái bóng" đã nhảy vào trong một cột lửa, định trốn vào trong chỗ "Thiên sứ bóng tối" đang ngủ say.
Nhưng đúng vào lúc này, một bóng dáng nhanh chóng phác họa ra phía trước những cột lửa đỏ thẫm kia.
Hắn mặc áo khoác gió màu đen, đầu đội mũ dạ tơ lụa nửa cao, nửa mặt phải bình thường, nửa mặt trái được tạo thành bởi những con sâu vặn vẹo trong suốt, chính là bản thể của Klein.
Khóe miệng Klein một lần nữa nhếch lên, dùng tay phải đã sớm giơ lên búng một cái.
Tách!
Toàn bộ cột lửa đỏ thẫm chợt tắt ngúm, "cái bóng" tối đen bị ép phải hiện ra ở giữa chừng, quay về bậc thang tràn ngập ánh sáng bình minh.
"Thao túng lửa"!
Sở dĩ Klein có thể đuổi tới cung điện của Vua Người khổng lồ trước, ngăn cản "cái bóng" vọt vào trong, là vì sau khi đối phương quyết định chạy trốn, đã không thể ảnh hưởng đến hình ảnh anh triệu hồi từ lỗ hổng lịch sử nữa, anh dễ dàng lấy ra "Mấp máy đói khát", chuyển đổi linh hồn tới "Nhà lữ hành".
"Cẩn thận quá cũng không phải là một chuyện tốt." Klein cười tươi rói, nói với "cái bóng" trước mặt, sau đó anh gập đầu gối, cong người lại.
Trong quá trình anh quỳ xuống, bóng dáng đột nhiên biến thành kỵ sĩ mặc áo giáp trắng bạc.
Kỵ sĩ cầm thanh kiếm lớn trong tay cắm xuống khe hở dưới đất, tạo ra một vách tường vô hình, phong tỏa cửa chính của cung điện Vua Người khổng lồ.
Trong chớp mắt vừa rồi, Klein đã trao đổi vị trí với bí ngẫu "Kỵ sĩ bạc" của mình, bày ra tư thế "chỉ cần ngươi phá vỡ vách tường đến từ "người canh giữ" này, thì để mặc ngươi tiến vào cung điện Vua Người khổng lồ" với "cái bóng" của mình.