Thần bí yếu đi... Trong đầu cô lập tức hiện lên một vài khái niệm và thông tin mà Ngài "Thế giới" từng cung cấp.
Đoàng đoàng! Đoàng đoàng!
Từng nòng đại bác thuộc về Backlund rít gào điên cuồng, để những viên đạn pháo kéo ra những vệt sáng hoặc đỏ thẫm, hoặc lam thẫm, hoặc trắng bạc, hoặc đen kịt gào thét lao về trận địa của địch.
Nhưng giây tiếp theo, số đạn pháo này đều gặp phải vách tường vô hình, lần lượt nổ tung giữa không trung, làm lay động "bức tường" trong suốt kia.
Lúc này, trong sương mù dày đặc xuất hiện một bóng người lờ mờ, tổng thể "hắn" là hình người, cao hơn mười mét, nhưng phần eo có hai cánh tay duỗi dài, tỏa ra bóng tối nồng đậm.
Không biết vì sao, khi bóng dáng như đến từ thần thoại truyền thuyết này xuất hiện, trận địa liên quân Fossack và Intis đều nhốn nháo lên.
Những binh sĩ và quan quân nơi đó đều giống như quay về thời thơ ấu, một mình đi lại trên con đường tối tăm, xung quanh không có bóng người, tất cả đều im ắng, khiến họ cảm thấy bất an từ tận đáy lòng.
Đối với nỗi sợ chưa biết, nỗi sợ đến từ tưởng tượng, chớp mắt đã khiến cảm xúc của bọn họ sụp đổ, ai nấy đều xoay người định chạy trốn.
Đúng lúc này, một luồng ánh sáng mặt trời chói lọi rơi xuống người họ, khiến họ nhìn thấy ánh sáng, khiến họ lấy lại dũng khí.
Nhưng, có một vài binh lính vẫn khó mà tự khống chế, miệng gào "mẹ ơi" hoặc là một cái tên phụ nữ nào đó, định thoát khỏi chiến trường.
Pằng pằng pằng!
Trong tiếng súng dày đặc, những binh lính này ngã xuống, trên người bắn lên những đóa hoa máu.
Họ lập tức ngã xuống đất, co giật một chút rồi mất đi tiếng động, không ai để ý họ đang gọi cái gì, cũng không ai biết họ có quá khứ như thế nào.
Ngay sau đó, dưới mệnh lệnh của quan chỉ huy, vách tường vô hình của liên quân Intis và Fossack bị mở ra, một cơn mưa những giáo dài bốc lên ngọn lửa đỏ thẫm ào ào bay đến, dùng trạng thái che khuất bầu trời hướng về trận địa của Ruen.