Sau khi đưa ra phán đoán bước đầu, anh xoay người trở về trong chỗ ở của thủ vệ, mở hộp gỗ trong tay ra, nghiêm túc rắc tro cốt của Grossel khắp mọi ngóc ngách.
Căn cứ vào hình ảnh anh thấy trong giấc mơ của Grossel, chỗ ở của thủ vệ chính là nơi mà vị Người khổng lồ này thường xuyên sinh hoạt, là "nhà" có ấn tượng sâu sắc nhất mà ông ấy nhớ nhung nhất.
Có thể tưởng tượng ra, trong niên đại xa xưa, không biết bao nhiêu đời "Người trông coi Người khổng lồ" có lý trí như Grossel đã nghỉ ngơi, chơi đùa, giao lưu trao đổi, thảo luận âm nhạc, bày ra những trò chơi thú vị, không cần lo lắng về lương thực, cũng không buồn rầu về bệnh tật, mỗi ngày đều vui vẻ...
Klein vung tay, tro cốt rơi xuống, bay lên mặt tường, mặt đất, lên giường, lên bàn, cột đá.
Ánh hoàng hôn màu cam ngoài cửa sổ vĩnh viễn không thay đổi, vẫn luôn chiếu rọi, khiến nơi này trông có vẻ yên bình.
Khi Klein rắc nắm tro cuối cùng, hoàng hôn đột nhiên đậm màu hơn chút, khiến tro cốt ở những vị trí khác nhau hòa vào ánh sáng màu cam, trở thành một phần của thần quốc.
Klein nhắm mắt lại, dường như cảm nhận được niềm vui sướng của Grossel.
Một kẻ tha hương phải rời xa quê hương hơn ba nghìn năm, cuối cùng đã trở về nơi ngày nhớ đêm mong.
Ánh hoàng hôn cũng theo đó ôn hòa hơn, khiến Klein cảm thấy mình không còn bị bài xích quá nhiều.
"Ồ... Tương đương với việc được thừa nhận ở một mức độ nhất định, trở thành thủ vệ được kết nạp một phần." Klein cho linh tính lan ra, xác nhận sự thay đổi.
Anh không hề dừng lại, sử dụng "Mấp máy đói khát", không ngừng "thoáng hiện" theo con đường mà tiểu đội thăm dò thành Bạc Trắng đã thăm dò ra lần trước, lúc thì vòng qua, lúc lại dùng "Chữ thập vô ám". Klein không gặp quá nhiều khó khăn đã đi thẳng đến đại sảnh mưu đồ bí mật kia, tới bên cạnh chỗ ở của Vua Người khổng lồ, thấy bên trái là một hàng lang can bằng đá khổng lồ, bên ngoài lan can là những đám mây màu cam và đại dương màu lam thẫm đang dập dờn.