Cô nhớ rất rõ, "Mặt Trời" còn ít hơn mình vài tuổi, dựa theo tiêu chuẩn Ruen, hiện nay còn chưa trưởng thành, nào ngờ đã cao hơn hai mét, điều này khiến Audrey đã sử dụng "Nói dối" để cao hơn một chút vẫn phải ngẩng đầu lên nhìn.
Dereck không hề do dự, thả lỏng tinh thần, chuyển ánh mắt về phía ma dược màu vàng kim đặt trên tế đàn.
Dần dần, cậu ta trở nên ngây ra, trong đầu không tự chủ được hiện lên từng bức họa:
Đó là cha mẹ còn sống, nằm trong quan tài;
Đó là những thanh kiếm thẳng màu bạc đâm thẳng xuống, đó là máu tươi bắn lên mặt, che mờ ánh mắt;
Đó là cảnh tượng một nhà ấm cúng;
Đó là thành Bạc Trắng lung lay sắp đổ trong bóng đêm;
Đó là những đồng đội dìu dắt nhau, dùng nhau làm lá chắn;
Đó là các trưởng lão đứng trước mặt mọi người, chắn mưa bão;
Đó là nguyền rủa hết lần này đến lần kia, đó là mong muốn nhìn thấy tia chớp lóe lên trong bóng tối;
Đó là khát cầu ánh sáng trong hai nghìn năm qua, chờ đợi ngày qua ngày, thế hệ nọ nối tiếp thế hệ kia.
Cảm xúc mãnh liệt nhất, không nỡ bỏ nhất của Dereck rất phức tạp, bao gồm giận dữ với hiện thực, hoài niệm với quá khứ, đau đớn vì hoàn cảnh, áp lực lắng đọng lại từ lịch sử, cùng khát vọng cứu vớt thành Bạc Trắng.
"Chính nghĩa" Audrey dần dần phân chia cảm xúc này ra, giống như đã trải qua những bi thương và tuyệt vọng của thành Bạc Trắng này, cùng đoàn kết và hi sinh với họ.
Đôi mắt vàng óng của cô khi thì ngưng đọng, khi thì lập lòe, dường như bắt được điều gì, như có điều cảm hoài, lại có chút mê man như cũ.
Qua một hồi, cô nhìn thấy Thiên sứ ánh sáng sau lưng mọc ra mười hai đôi cánh trắng trẻo, đây là một lần hồi đáp của Ngài "Kẻ Khờ" dành cho "Mặt Trời" Dereck.
Audrey nắm lấy cơ hội, cho cảm xúc mãnh liệt này bám lên ảo ảnh Thiên sứ, để chúng không biến mất trong thời gian ngắn, không chạy trở về, cũng không hoàn toàn chia lìa với bản thể của Dereck.