Giống như một khoản vay tín dụng được Ngài "Kẻ Khờ" đảm bảo, có thể dùng nó để ban bố nhiệm vụ, đợi đến khi tấn thăng thành công lại trả góp dần.... Emlyn theo thói quen phân tích bản chất của sự việc theo những thứ mình quen thuộc.
Tuy bản thân anh ta chưa từng vay ngân hàng, nhưng có các Huyết tộc có kinh nghiệm phong phú, lại thường xuyên giao lưu nội bộ.
Phần lớn họ có sở thích cố định, tốn rất nhiều tiền, những vật phẩm quý giá được sưu tầm nhất thời khó mà đổi thành tiền ngay, không thể không mượn người quen dùng tạm, hoặc là vay ngân hàng để quay vòng.
Emlyn nhớ có một Huyết tộc không am hiểu kinh doanh, chỉ dựa vào công việc bác sĩ để kiếm tiền, nhìn trúng một tác phẩm nghệ thuật quý giá, đã thông qua ngân hàng Backlund để vay tiền mua nó.
Sau đó, hắn không nỡ bán bất động sản, đành dựa vào sinh mạng khá dài của mình, dùng hai trăm năm mới trả hết nợ, đương nhiên, trên danh nghĩa là cha đã chết, con tiếp nhận, con chết đến đời cháu nhận.
Emlyn đánh giá người này là: rất giữ chữ tín.
Bên ngoài Giáo đường St. Samuel, khu bắc, Backlund.
Dân chúng xếp thành mấy hàng, theo thứ tự nhận bánh mỳ, nấm và mứt từ tay nhân viên của "Quỹ tế bần Ruen".
Đội ngũ của họ kéo dài từ ngoài cửa giáo đường đến tận quảng trường, còn vòng vài vòng, liếc mắt nhìn thấy toàn đầu người là đầu người.
Audrey đứng trên bậc thang phía sau Melissa, nhìn thấy toàn bộ cảnh tượng này.
Cô thấy một đám thị dân mặt vàng như nghệ, trong mắt lộ ra thèm khát, thấy mẹ ôm con, vừa dỗ dành đứa trẻ vừa lo lắng nhìn xem đội ngũ phía trước dường như không hề giảm đi chút nào, thấy không ít người quần áo gọn gàng, âu phục thẳng thớm, váy dài thướt tha, thấy một số người ấn thấp vành mũ, đeo khăn che mặt, dường như không muốn người xung quanh nhận ra mình.
Thỉnh thoảng có người không tuân thủ trật tự, đều bị mục sư, cảnh sát giúp duy trì hàng ngũ kéo ra ngoài, ném xuống cuối cùng.