Anh "ừm" một tiếng, trầm thấp đáp lại:
"Cho nên ta rất khó hiểu ngươi lại không biết ta."
"Ngươi nổi tiếng lắm à?" Amon từ trong bóng tối hư vô đi ra cười trêu chọc một câu, sau đó giơ tay lên chỉnh lại chiếc kính độc nhãn đeo trên mắt phải.
Động tác này hoàn thành nhưng tay hắn còn ngưng lại mấy giây mới kết thúc, Amon lẩm bẩm như đang suy nghĩ:
"Xung quanh đây không có ta khác... Là thực sự không có, hay là đã hoàn toàn cắt đứt liên hệ rồi?"
Xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn khiến cho Amon này trở thành độc lập? Không được, không thể tin vào bất cứ chuyện gì mà kẻ này thể hiện ra, hắn chính là bậc thầy lừa đảo cao cấp nhất... Klein đầu tiên là dao động trong lòng, sau đó kiềm lại suy nghĩ tương tự, hỏi:
"Vì sao ngươi không ra khỏi lòng đất?"
Amon lấy lại vẻ mặt bình thường, bật cười ha hả:
"Ngươi đoán xem."
Bất kể là bản thể hay phân thân thì tính cách thích đùa dai này cũng không thay đổi... Klein thầm lẩm bẩm một câu, thử thăm dò:
"Ngươi đang thăm dò bí mật trong lòng đất."
Amon khẽ gật đầu:
"Đây không phải là chuyện rất rõ ràng sao?"
Hắn chợt xoay nửa người, chỉ vào bóng tối mà ánh sáng không thể chiếu tới ở "vực sâu" phía trước, nói:
"Cha ta cũng giống ta vừa rồi, từ nơi này đi ra."
"À đúng rồi, nó có tên, chắc ngươi đã nghe qua, "Biển hỗn độn"."
"Biển hỗn độn?" Một trong chín "Nguyên chất", "Biển hỗn độn"... Nó quả nhiên ẩn sâu dưới lòng đất... Ô nhiễm đằng sau cánh cửa đồng xanh là do nó mang đến? Lúc trước mình có thể bổ sung đầy đủ tri thức thần bí học ở phương diện này cũng là dựa vào việc nói chuyện với Amon... Thần Viễn Cổ Thái Dương vốn là một thành viên của sở nghiên cứu này, sau đó khi nơi này sụp xuống đã rơi vào "Biển hỗn độn" ở sâu dưới lòng đất, mãi đến kỷ đệ nhị mới thức tỉnh rồi đi ra? Bởi vì lúc ấy ông ta chỉ là người bình thường, căn cứ vào quy luật danh sách càng cao, tới gần lòng đất càng nguy hiểm, cho nên không bị ảnh hưởng quá nhiều? Klein nhanh chóng suy nghĩ, nhớ lại từng việc một, sau đó đưa ra hàng loạt suy đoán.