Hermann Sparrow nghe theo lời bác sĩ, mà trong lúc nói chuyện phiếm Audrey biết được nhà mạo hiểm hùng mạnh này ngoại trừ tìm mình cố vấn tâm lý, thỉnh thoảng cũng sẽ lên phía trên sương mù xám tán gẫu với Ngài "Sao", trạng thái cảm xúc được giữ khá ổn.
Sau khi quyết định, Audrey định kích hoạt năng lực "Lữ hành", quay về Backlund.
Nhưng lại đổi ý, cô có chút uể oải.
Bởi vì cô biết cho dù mình gom được một lượng lớn lương thực, cũng chỉ có thể giúp cư dân Backlund yên ổn một thời gian, nếu chiến tranh không kết thúc, cục diện sẽ còn xấu đi.
"Chiến tranh..." Audrey nhắm mắt lại, hoàn toàn không biết mình nên ngăn cản thế nào.
Cô nghe cô gái "Ẩn giả" nói, cuộc chiến tranh lần này về bản chất rất có thể là thần chiến, mà khúc nhạc dạo của thần chiến đều rất giống nhau, đó là làm tiêu tốn thời gian và sức mạnh ở mức nhất định, làm dao động mỏ neo của đối phương.
Audrey ngẫm nghĩ, mím môi lại, quyết định bắt đầu từ những việc mình có thể làm được.
Khi trang bút ký kia tỏa ra ánh sáng mênh mông, bóng dáng của cô nhanh chóng trong suốt, biến mất.
Bên cạnh đống lửa trại đang lẳng lặng cháy, Klein tiễn bước "những vị khách" thành Mặt Trăng, không nhịn được nhớ tớ một vài lời nói mà "Kẻ báng bổ thần linh" Amon từng nói.
Hắn nói bên trong Chernobyl cất giấu lịch sử mà hắn muốn tìm kiếm, có manh mối của rất nhiều chuyện.
Thần Viễn Cổ Thái Dương cũng nhấn mạnh đến "Chernobyl"... Trong lúc suy nghĩ, Klein đột nhiên có xúc động muốn đi thăm dò Chernobyl.
Đây cũng không được xem là xúc động, mà là việc anh vẫn luôn muốn làm từ trước đến nay, chỉ e ngại Amon mới không dám thực hiện.
Mình đi một mạch đến hướng đông, đã hơn nửa năm rồi, không ai ngờ hiện giờ mình lại đột nhiên xuống Chernobyl... Amon lấy được phần đặc tính phi phàm "Trùng thời gian" cuối cùng, đang chuẩn bị nghi thức, bản thể không thể nào vẫn làm tổ ở Chernobyl được... Ừm, hắn là một Vua Thiên Sứ rất kiên nhẫn, có lẽ phân thân vẫn đang chờ ở Chernobyl... Klein phân tích tình huống trước mặt, quyết định để hình ảnh từ lỗ hổng lịch sử đi thử một lần.