Chương 70: Một tấm "màn sân khấu" (1)
Vừa nghĩ đến Học phái Hoa Hồng, Emlyn lập tức nhớ đến một người:
Maric!
Maric đại diện cho phái tiết chế của Học phái Hoa Hồng, đây là thế lực phản kháng lại "Dục vọng mẫu thụ".
"Hình như họ cũng muốn lấy được chút gì đó từ chỗ Học phái Hoa Hồng, có lẽ có thể tìm họ hợp tác..." Emlyn khẽ gật đầu.
Thành Mặt Trăng, một phần cư dân hơi lo lắng tập trung ở lối vào, thỉnh thoảng lại hướng ánh mắt về phía đông.
Họ là người thân của đội ngũ mà Đại Tế Ti dẫn đi, đồng thời cũng đại diện cho đa số dân chúng thành Mặt Trăng.
Cuối cùng, ánh lửa lần lượt hiện lên, Đại Tế Ti Nime dẫn theo đám người Ruth từ xa đi đến gần, về tới thành Mặt Trăng.
Một người đàn ông nghênh đón, chuyển ánh mắt về phía chị mình, phát hiện trên mắt cô ấy còn đang lưu lại vệt nước mắt.
Vị cư dân thành Mặt Trăng không phải người dị dạng này cảm nhận được cái nhìn của em trai, không kìm nén được sự rung động trong lòng, lên tiếng nói, lời chưa ra mà nước mắt đã chảy xuống:
"Thần, thần đến cứu vớt chúng ta..." Cô ấy khóc òa lên, khóc rất đau lòng, khóc rất thỏa thuê.
"Thần, thần đến cứu vớt chúng ta..."
Giọng nói mang theo tiếng khóc nức nở vang vọng trong lối vào của thành Mặt Trăng, các cư dân đang chờ đợi nghe thấy thì ngây ra, cũng không khỏi rung động.
Bên cạnh đống lửa đang lặng lẽ cháy, bên cạnh mảng sương mù xám trắng.
Klein ăn thêm một cây nấm nữa, sau đó làm thanh xiên dài bằng sắt đen biến mất, ngẩng đầu nhìn về phía cái hố sâu mà Đại Tế Ti Nime thành Mặt Trăng vừa miêu tả.
Anh lập tức giơ tay phải ra khẽ nắm vào hư không, kéo ra bản thân ở mười lăm phút trước.
Sau khi hai người liếc nhìn nhau, bản thể của Klein nhanh chóng biến mất, tiến vào trong sương mù lịch sử, chạy thật nhanh đến trước kỷ đệ nhất, ngồi trên những đô thị ngày cũ san sát nhau.