Khi tia sáng cuối cùng tắt ngúm, họ sẽ hoàn toàn bị nuốt chửng bởi bóng tối.
Đi một lúc, trong mắt Adal đột nhiên ánh lên một vệt mờ mờ.
Đó là một ánh lửa, ánh lửa không thuộc về tiểu đội săn bắn!
Ánh lửa le lói ấy lập tức chiếu vào mắt toàn bộ thành viên của tiểu đội săn bắn, chiếm trọn đồng tử của họ!
Adal, Cyn, Ruth cũng không khỏi mở to hai mắt, trong lòng chợt xuất hiện cảm xúc vô cùng kinh ngạc.
Trong cuộc đời này của họ, trong lịch sử được ghi lại ở thành Mặt Trăng sau đại biến cố, chưa bao giờ xuất hiện ánh lửa đi về phía mình!
Quả thật, có không ít quái vật có được năng lực khống chế lửa hoặc là lĩnh vực mặt trời, nhưng trước khi phát động tấn công, chúng đều ẩn nấp trong bóng tối, giấu hết ánh sáng đi.
Mà hiện giờ, một vệt ánh lửa lại xuất hiện ở sâu trong bóng tối!
Đám người Adal, Cyn và Ruth đều khẽ run lên, nhất thời suy nghĩ đến rất nhiều khả năng, nhưng không nghĩ ra đáp án là gì.
Họ nhanh chóng nhớ lại trong việc sắp xếp cuộc săn bắn lần này, đã xác nhận xung quanh không thể nào xuất hiện thêm cư dân của thành Mặt Trăng.
Nếu ánh lửa không thuộc về thành Mặt Trăng thì nó đến từ đâu?
Tiểu đội săn bắn đi chậm lại, họ vừa khiếp sợ, vừa kinh ngạc, vừa tò mò, vừa e sợ, vừa lo lắng...
Họ cũng từng phát hiện ra một vài thành bang bị hủy diệt, biết rằng bất cứ sự dị thường nào trong bóng đêm đều có khả năng giết chết mình.
"... Cảnh giác!" Adal rốt cuộc lấy lại tinh thần, ra lệnh.
Tiểu đội săn bắn lập tức xếp thành đội hình, đợi ánh lửa nhàn nhạt kia tới gần.
Thời gian dường như đọng lại trong giây phút này, mỗi một giây đều như kéo dài ra, cuối cùng, ánh lửa này cũng rõ hơn, chiếu ra một bóng người.
Bóng người... chỉ có một người... Các thành viên của tiểu đội săn bắn thành Mặt Trăng đều ngừng hít thở.