"Được thần chỉ dẫn, tôi đã xây vài trường học ở mấy thành phố lớn trên đảo, chuyên giáo dục những đứa trẻ bị kỳ thị, nuôi ăn ba bữa và ở ký túc."
"Thời thơ ấu của chúng ta không có đủ ánh sáng, tôi hi vọng chúng sẽ không giống mình."
Lúc Relph đáp lại, Arges luôn nhìn về phía ngôi trường kia, đợi đến khi ông ta dứt lời, hắn mới thu lại tầm mắt:
"Tôi vốn tưởng rằng ông sẽ lấy đi ít nhất một nửa."
Relph cười không nổi:
"Xem ra tôi đã để lại cho anh ấn tượng quá tội tệ."
"Sao, có ý kiến gì về trường học này?"
Arges đánh giá đối phương từ trên xuống dưới một hồi rồi nói:
"Ông cảm thấy tôi là người từng bước vào trường học sao?"
Hắn dừng một chút rồi nói:
"Quỹ từ thiện kia của ông ở đường nào? Sau này có việc tôi sẽ đến tìm ông."
Nghĩ đối phương đã được giáo hội Gió Bão thuê, Relph không dám để lộ mình có liên hệ với quân phản kháng, bật cười nói:
"Quyên tiền thì được, những chuyện khác thì thôi."
Sau khi đưa địa chỉ của quỹ từ thiện, Relph đi một mạch quay về nhà mình, lên tầng hai, gõ cửa một căn phòng:
"Đại nhân Danis, tôi có việc muốn báo cáo."
Trong phòng, một giọng nói uy nghiêm trầm thấp đáp lại:
"Vào đi."
Khu JoWod, Backlund.
Dorian thuê một căn phòng ở đây, ông đi đến bên cửa sổ, nhìn mặt trời lặn, sắc trời bắt đầu tối.
Đêm nay trăng đỏ sẽ tròn, lời nguyền rủa của gia tộc Abraham sẽ giáng xuống.
Dorian đã nhiều ngày không cạo râu, xung quanh miệng, hai bên sườn mặt, dưới cằm, đều mặc râu dài, trông cực kỳ không hợp với bề ngoài quý ông trung niên của ông.
Nhìn một hồi, Dorian cúi thấp đầu, dùng tiếng Người khổng lồ thì thầm:
""Kẻ Khờ" không thuộc về thời đại này..."
Cầu nguyện xong, ông trở lại giữa phòng, ngồi xuống sô pha, đợi trăng đỏ lên cao, đợi thời gian linh tính lớn nhất ùa tới.