Muộn rồi? Lòng Klein chợt chùng xuống, đột nhiên cảm thấy "Hộp ngày cũ" trong tay chấn động dữ dội.
Anh vội vàng cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy cửa lớn của giáo đường hài cốt thu nhỏ lại thành món đồ chơi trong tầng thứ nhất tỏa ra từng luồng hào quang ở mặt ngoài, mỗi một cái đầu lâu trắng ởn, mỗi một gương mặt vặn vẹo dường như đều đang sống lại.
Cấp bậc của tòa giáo đường hài cốt này cao vậy sao? Chỉ một cánh cửa đã đối kháng được với tầng thứ nhất của "0-61"? Klein không do dự, lại thông quan ngôi sao đỏ thẫm đại diện cho Leonard, nhắm vào một cột đèn đường khí gas bên ngoài số 7 phố Pepinster.
Bỗng nhiên, cánh cửa lớn được khảm xương trắng gồ lên gương mặt vặn vẹo quay về thế giới hiện thực, mà tầng thứ nhất của "Hộp ngày cũ" lại thêm một món đèn đường đồ chơi.
Ngay sau đó, Klein lại chuyển mục tiêu vào Amon trong giáo đường hài cốt, tay phải thuận thế trượt xuống, định mở tầng thứ hai của "0-61".
Lúc này, chiến trường không còn Pares Zoroaster nữa, Klein có thể không cần ngần ngại đổi Amon đến nơi khác.
Anh chỉ định là tinh giới, muốn để Amon được bảy vị thần "yêu quý", nhưng làm thế có xuất hiện dị biến mang tính ngẫu nhiên hay không thì anh không biết được.
Đúng lúc này, khi cánh cửa lớn trở về giáo đường hài cốt, tòa kiến trúc khổng lồ đang chồng lên số 7 phố Pepinster nhanh chóng sụp đổ.
Quá trình sụp đổ rất có trật tự, bắt đầu từ mái vòm, tiếp đó là vòm cuốn và vách tường, cuối cùng là những cột đá đen.
Những thứ rơi xuống không đập vào nền đất mà biến mất ngay giữa không trung.
Amon đứng trước giá chữ thập cũng tan biến đi từng tấc một theo tòa giáo đường hài cốt sụp đổ, dường như hắn cũng là thứ tưởng tượng ra, có thể giải trừ sự tồn tại bất cứ lúc nào.
Đương nhiên, Klein rất rõ, Amon chỉ đang lợi dụng "lỗ hổng", mượn dùng sự kết thúc của việc "Cụ thể hóa tưởng tượng" giáo đường hài cốt, để mình cũng trở thành vật tưởng tượng, thoát khỏi Backlund.