Quan sát thêm một hồi, ông ta cẩn thận thò tay vào trong túi áo choàng màu đen.
Trong chiếc túi ngầm dường như cất giấu một khoảng không gian lớn, "Thánh giả bí mật" Botis lại từ bên trong lôi ra một chiếc hộp trang sức ba tầng.
Hộp trang sức này có kiểu dáng không nhỏ, dùng một tay cầm có chút khó khăn, màu sắc đen bạc, bên ngoài chạm rỗng hoa văn trang trí tinh xảo, khảm hồng ngọc, ngọc lục bảo, ngọc bích và kim cương, trông vừa đẹp đẽ vừa sang trọng.
Lúc cầm "hộp trang sức" này trong tay, vẻ mặt Botis hiện ra vài phần hoảng sợ, giống như đang đối diện với "Vực sâu", hoặc lắng nghe lời vô nghĩa của Tà Thần.
Buổi tụ hội được tiến hành bình thường, Furth cất "Bút ký lữ hành Lemano" đi, tập trung tâm tư lắng nghe những người tham dự khác nói, dường như đang tìm kiếm đáp án nào đó.
Trong quá trình này, thỉnh thoảng cô sẽ đưa ra câu hỏi, dùng đồng bảng vàng, tài liệu linh tính làm thù lao, nhưng vẫn chưa nhận được câu trả lời hữu ích.
Dần dần buổi tụ hội người phi phàm này tiến đến phần kết thúc, người triệu tập bắt đầu sắp xếp cho những người tham gia rời khỏi từ những nơi khác nhau.
Chẳng mấy chốc trong căn phòng thông nhau nàu chỉ còn lại Furth và số ít người phi phàm.
Sau khi người triệu tập ra hiệu, Furth đứng dậy, nhịn không vươn vai, cất bước về phía cửa ngách.
Đúng lúc này, cô phát hiện người mình hơi cứng lại, đầu chỉ có thể gắng gượng chuyển động, hệt như một món đồ chơi bằng dây cót.
Khóe mắt cô nhìn thấy, vách tường xám trắng chợt biến thành màu đen bạc, giăng kín những hạt tròn, giống như được đúc bằng kim loại, mà những người tham gia tụ hội cùng người triệu tập kia, trên làn da họ mất đi màu sắc sáng bóng của con người, ánh mắt dại ra, động tác cứng nhắc, giống như con rối cỡ lớn.