"Còn có luật sư nữa? Tòa án phụ trách chuyện bất thường của các cậu còn có luật sư? Không phải đều trực tiếp xét xử sao?" Furth kinh ngạc hỏi.
Hugh vuốt mái tóc vàng đã dài thêm một chút:
"Nội bộ chúng tớ có một vài người phi phàm con đường "Luật sư", họ cũng cần phải sắm vai, đương nhiên, họ cũng không biết mình đang sắm vai."
"Được rồi." Furth lại ngáp thêm một cái, chỉ vào ghế bành bên cạnh lò sưởi tường: "Tớ ngủ trước một lát, à, không phải cậu phải đi làm sao?"
"Có thể xin nghỉ." Hugh đáp lại ngắn gọn.
Furth không hỏi lại, tới bên cạnh lò sưởi tường, ngã xuống ghế.
Hai ba giờ sau, cô tỉnh lại, làm minh tưởng mười lăm phút.
Tiếp theo cô lấy đặc tính phi phàm "Nhà lữ hành" và tài liệu phụ trợ mà Dorian Gray Abraham đưa cho, điều phối thành một lọ ma dược.
Ma dược này có màu hơi trắng, nhưng trong suốt, giống như tuyết hòa tan một nửa, bên trong thỉnh thoảng lại nổi lên bọt khí màu xanh lục nhạt.
Furth cầm ma dược, nhìn người bạn thên ở bên cạnh bảo hộ, cười nói:
"Nếu tớ mất khống chế, đừng do dự, cứ trực tiếp chém rơi đầu tớ."
"Không, làm cầu nguyện trước, có lẽ còn có cơ hội cứu được."
"..." Hugh chậm rãi gật đầu nói: "Giữ nguyên trạng thái hiện giờ."
Furth không tiếng thở hắt ra, không hề do dự, giơ lọ ma dược lên, uống ừng ực.
Chỉ chớp mắt, cô cảm thấy trong cơ thể mình và trước mắt lóe lên từng tia sáng, chúng bắn thẳng về phía trước, mở ra một cánh cửa hư ảo.
Ý thức của Furth tiến vào trong cánh cửa đó, không thể ngăn cản, cả thân thể theo đó trong suốt, biến mất tại chỗ.
Trong lúc suy nghĩ hiện lên hỗn loạn, Furth thiếu chút nữa không tìm được nhận thức của bản thân, cũng may gần đây cô đã chịu đổ loại giày vò, ý chí có chút kiên cường, hơn nữa thỉnh thoảng còn có thể cảm nhận được bốn tọa độ đặc thù trong linh giới, rốt cuộc từ từ tỉnh táo lại.