Triệu hồi tín sứ... Là "Thẩm Phán" của hội Tarot, thành viên của MI9, Hugh biết rõ tín sứ là chỉ cái gì, cũng biết phần lớn tầng lớp trung của Linh Giáo Đoàn đều sử dụng tín sứ.
Cô còn chưa kịp mở miệng hỏi chi tiết hơn, đã thấy Furth lảo đảo, hai mắt vô thần đi xuống phòng khách tầng một, giọng nói hơi lờ đờ:
"Để tớ ngủ trước đã, có chuyện gì nói sau."
Cô ngủ một giấc đến sáng hôm sau, bị mùi thịt thơm nức mũi đánh thức khỏi giấc mơ sâu.
"Bánh nước Disi?" Furth dụi mắt, ra khỏi phòng, thấy trên bàn đã đặt sẵn đồ ăn.
"Đúng vậy." Hugh từ phòng tắm bước ra: "Quán ở góc đường, cũng không tệ."
Furth "ừm" một tiếng, rồi ngồi ngay vào bàn ăn, dùng tốc độ cực nhanh cầm lấy bánh nướng Disi, bỏ vào miệng.
Ăn xong, uống một hớp trà đá ngọt, cô sảng khoái thở dài:
"Đây mới là cuộc sống chứ."
"Thôi xong, quên đánh răng..."
Sau khi tắm giặt xong, cuối cùng Furth cũng tìm lại được năng lực suy nghĩ, nghi hoặc liếc Hugh một cái, hỏi:
"MI9 không nghi ngờ khi thấy cậu lặng lẽ trở thành "Thẩm Phán" sao?"
"Họ cho rằng đó là thù lao mà thế lực sai khiến tớ trả cho tớ." Hugh nói ra tin tức mình nghe được.
Furth vén tóc, nở nụ cười nói:
"Cũng phải, để bọn họ tìm Giáo hội Đêm Tối hỏi đi."
Cô lập tức che miệng ngáp một cái:
"Tớ muốn triệu hồi tín sứ của vị kia."
Trong thời gian "Ghi lại" này, người nào đó trong miệng cô đã đổi từ Hermann Sparrow, Ngài "Thế giới" tiến hóa thành "vị kia".
Gọi vậy một mặt là tỏ vẻ tôn kính, mặt khác là sợ bị người khác nghe trộm.
Nghe thấy bạn thân nói vậy, Hugh nhìn thoáng qua xung quanh, hơi khó hiểu hỏi:
"Không bố trí nghi thức sao?"
Cô nhớ triệu hồi tín sứ cần phải có nghi thức.
"Đó chỉ là một trong các phương pháp, vị kia bảo tớ dùng một cách khác." Furth nhìn quần áo bản thân, phát hiện tối qua còn chưa kịp thay bộ mới đã đi ngủ khiến chúng nhăn nhúm cả vào.