Dựa theo sự nắm bắt và đoán trước của Audrey, cô cảm thấy mình phải mất hai tháng nữa mới tiêu hóa hoàn toàn ma dược, nào ngờ trong thời gian này lại liên tục gặp phải những giấc mơ kỳ lạ, hoàn toàn khác biệt.
Trong đó bao gồm cả những giấc mơ nhiều tầng, giấc mơ do bệnh tinh thần gây ra, giấc mơ tỉnh táo, giấc mơ do tà linh oán hồn ảnh hưởng mà sinh ra, cùng giấc mơ của vài vị Bán Thần.
Trong tình huống bình thường, là một "Hành giả cảnh trong mơ", Audrey có thể mơ hồ đoán ra mình sắp tiến vào giấc mơ thuộc sinh vật cấp bậc nào, tránh gặp nguy hiểm, nhưng vài vị Bán Thần che giấu rất tốt, đến tận khi tiến vào giấc mơ của họ, Audrey mới phát hiện ra manh mối, sợ hết hồn.
May là mấy lần đó cô đều không bị phát hiện, ngược lại còn tích góp được kinh nghiệm, cẩn thận lữ hành qua các giấc mơ của Bán Thần để quan sát, phân tích, từ đó tiêu hóa lượng lớn ma dược.
Mặt khác, những giấc mơ đặc thù khác cũng khiến cô có những trải nghiệm khsac nhau. Sau đó, cô thử tự xây dựng giấc mơ nhiều tầng, thử làm người đứng sau màn trong giấc mơ, khéo léo dẫn dắt phát hiện giấc mơ đó, can thiệp ngược lại vào tiềm thức, điều trị bệnh tinh thần của chủ giấc mơ hoặc là loại trừ ô nhiễm do tà linh oán hồn gây ra.
Ở một mức độ nào đó cô đã vi phạm yêu cầu chỉ quan sát và ghi lại, không can thiệp vào giấc mơ, nhưng lạ ở chỗ làm thế lại tăng tốc tiêu hóa ma dược.
Điều này khiến cô tổng kết ra quy luật mới:
"... Nếu quả thật muốn can thiệp, thì làm người mưu tính sau màn, người dẫn đường, cho dù mục đích đạt được, cũng không có ai phát hiện ra."
Điểm này Audrey đã làm rất tốt, có vài bệnh nhân bị bệnh tâm lý nghiêm trọng, sau năm sáu lần mơ những giấc mơ kỳ quặc thì bệnh tình bất giác khỏi hẳn.
Mà mơ một giấc mộng kỳ lạ, khó giải thích là chuyện vô cùng bình thường.