Chương 1527: Tái hiện (2)
Đúng lúc này, tiếng hát đau thương thấp thoáng kia lại xuất hiện, vang vọng bên tai Arges, đâm vào tinh thần hắn.
Đây là một khúc ca dao rất cổ xưa, khi hát lên vô cùng bi thương và u buồn, khiến linh thể Arges giống như mọc ra một cánh tay nhợt nhạt hư vô, không ngừng xé rách bản thân hắn.
Nét mặt Arges vô cùng vặn vẹo, ngoài da đột nhiên xuất hiện những lớp vảy cá trơn nhẵn màu đen nhạt, mái tóc màu lam sẫm rối bù như tảo biển dựng đứng hết lên, đều biến thành thô to.
Những suy nghĩ vốn tốn tại trong đầu hắn bị tiếng ca này quấy nhiễu, bị nỗi đau đớn cắt ngang, không thể thành hình.
Arges ngã xuống, giãy dụa dưới đất, ngày càng không giống nhân loại, sắp bị mất khống chế.
Đột nhiên, tiếng ca kia ngừng lại, một giọng nói hơi lạnh nhạt truyền vào tai Arges:
"Có một chút huyết mạch của Tinh linh..."
"Vậy cứ thế đi, sử dụng đặc tính phi phàm của Shatas cho tốt."
Trán Arges ướt đẫm mồ hôi, hắn từ từ bò dậy, chỉ thấy bên ngoài căn lều không biết đã xuất hiện thêm một bóng người từ khi nào.
Đây là một người con gái, tóc đen bóng mượt, ngũ quan xinh đẹp, lỗ tai hơi nhọn, đôi mắt sâu thẳm, đường nét ôn hòa, mặc một chiếc váy dài diêm dúa phong cách cổ xưa, cho dù không cao lắm, nhưng vẫn khiến người ta cảm giác cô ta mang theo tư thái từ trên cao nhìn xuống.
"... Ngài là hoàng hậu Tinh linh, "Nữ vương thiên tai" Gohinum?" Suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu Arges, chủ động hỏi.
Cô gái kia ngắm nghía một chiếc ly rượu bằng vàng có hoa văn đẹp đẽ, bình thản nói:
"Không phải ngươi đã từng gặp ta rồi sao?"
Arges nhớ ra mình đã từng nghe thấy tiếng hát tương tự trên đảo Passo, nhớ tới một giấc mơ mình tiến vào cung điện san hô dưới đáy biển, chứng kiến chuyện của một vị Tinh linh lên ngôi.