Chỉ chớp mắt Klein đã hiểu ra, đó chính là trong khoảnh khắc này, bản thân không cần tụng niệm chú văn, không cần đi nghịch bốn bước, chỉ cần một suy nghĩ là linh thể có thể tiến vào "Nguyên bảo", hợp làm một với "bóng người" kia.
Đây chính là cơ hội trốn thoát tốt nhất của anh!
Klein không màng cảm thán thế gới này là Trái Đất, ôm tâm tư Amon chắc chắn không thể nghĩ ra được sẽ có sự biến hóa này, anh lập tức để suy nghĩ chuyển động, "nhảy" về "Nguyên bảo".
Đúng lúc này, trong đôi mắt Klein phản chiếu ra hình ảnh Amon mặc áo choàng dài ma pháp sư kiểu cổ điển, đeo kính độc nhãn, đội mũ mềm chóp nhọn, khóe miệng hắn hơi nhếch lên, mang theo niềm sung sướng không nói thành lời.
Trong đầu Klein chợt nổ tung, toàn bộ suy nghĩ đều bị những lời vô nghĩa điên cuồng đến từ Amon chiếm giữ:
"Anh nói đúng, ta không muốn đánh cắp vận mệnh của anh, trở thành chủ nhân mới của "Nguyên bảo", đồng thời phải gánh trên lưng trách niệm nặng nề..."
"Anh nói đúng, ngay từ đầu đây đã là một trò lừa gạt..."
"Nhưng, trọng tâm của trò lừa gạt này là khiến anh cho rằng ta một đường cho anh hi vọng rồi lại phá hủy nó để đạp đổ ý chí của anh, khiến anh đồng ý trở thành quyến giả của ta..."
"Nếu không phải lúc tiến vào "Vùng đất bị thần vứt bỏ" ta mới cố ý đổi sang trang phục mới, nếu không phải ta mấy lần "sơ suất" biểu hiện ra năng lực lợi dụng "sai lầm", thì anh có thể khẳng định bản thể của ta đã tới sao?"
"Chẳng lẽ một vị "Thần lừa gạt" lại không rõ lúc đó thay đổi hình tượng sẽ để lộ ra rất nhiều vấn đề sao?"
"Anh cho rằng người từng tiến vào Chernobyl từ lâu lại không rõ cái tên này đại diện cho điều gì sao?"
"Ta đã ở trong Vùng đất bị thần vứt bỏ hơn một ngàn năm, chính là đang tìm kiếm đoạn lịch sử xa xưa nhất đó, đoạn lịch sử vượt qua cả kỷ đệ nhất."