Amon liếc mắt nhìn Klein ý bảo anh đi vào trước.
Klein theo bản năng quay đầu, nhìn bốn phía giáo đường.
Bên ngoài khu vực mà ánh sáng của đèn lồng bằng da có thể chiếu tới, một ít đặc tính phi phàm mà đám quái vật biến dị lưu lại đang lập lòe ánh sáng nhạt. Lúc sống chúng không phải là người phi phàm, những người vốn bình thường này sau khi chuyển hóa thành quái vật, có một phần lớn sức mạnh đến từ bóng tối, đọa lạc, không thuộc về bản thân mình cho nên cũng không thể phân tách đặc tính ra.
"Thiếu chút nữa thì quên." Amon nhìn theo Klein một vòng, bỗng lắc đầu cười nói.
Hắn vừa dứt lời, từng phần đặc tính phi phàm lập tức bay lên, tự rơi vào trong cơ thể hắn, dung hòa làm một, chỉ còn chút ít ở nguyên tại chỗ.
"Phần lớn người chủ động biến thành quái vật là người phi phàm con đường "Học đồ" và người nhà của mình, họ có thể đi vào mặt tối của thành bang." Amon thu lại tầm mắt, thuận miệng nói một câu.
Cho dù là đặc tính phi phàm con đường gần, nhưng trực tiếp "ăn" như vậy cũng sẽ xảy ra vấn đề chứ, không phải chỉ có thể nhảy đến cấp bậc cao hơn của con đường gần sao? Còn có thể chứa hai trong một sao? Klein nhìn mà ngây ra, nghi hoặc hỏi:
"Như vậy sẽ không tích lũy điên cuồng sao?"
Đây đâu chỉ là vấn đề tích lũy điên cuồng, Klein nghi ngờ nếu mình làm vậy, xác suất lớn là trực tiếp biến thành nửa điên.
"Người khác thì sẽ như vậy." Amon cười nói: "Còn ta thì không."
Quả nhiên là bug... Klein không nhịn được cảm khái một câu trong lòng.
Sau đó, khoảnh cách giữa anh và cánh cửa ánh sáng biến mất.
Klein theo bản năng quên mất đặc tính phi phàm của con đường "Tử Thần" còn sót lại, cùng Amon tiến vào trong cánh cửa ánh sáng biến dị kia.
Bóng tối sâu thẳm vô tận đan xen với những tia sáng vặn vẹo, khiến Klein có cảm giác rơi không trọng lực.