Cuối cùng cô nghiêng đầu, nhìn về Hugh trên ghế, nói:
"Ngài "Thế giới" vì sao còn chưa đáp lại tớ?"
"Có lẽ là đang vướng việc gì đó." Hugh nói ra lý do đã nghĩ xong: "Có lẽ Ngài "Kẻ Khờ" hiện giờ không tiện chuyển lời giúp cậu, cũng bảo tụ hội tạm dừng rồi."
Furth đăm chiêu, gật đầu nói:
"Ngài "Kẻ Khờ" nói với chúng ta buổi tụ hội tuần sau tạm dừng, việc này rất đột ngột, trong tuần mới đưa ra quyết định, liệu có phải liên quan đến chuyện của George III không?"
Liên tưởng đến những gì Ngài "Thế giới" truy tra từ trước đến nay, Hugh "ừm" một tiếng đáp:
"Rất có khả năng."
Trong một thành bang tĩnh mịch, Vùng đất bị thần vứt bỏ.
Amon mặc áo choàng đen cổ điển của ma pháp sư, dẫn theo Klein tiến vào một giáo đường coi như còn nguyên vẹn.
Cột đá trong này đã nghiêng ngả, gãy đổ mấy cái, cỏ hoang có ngọn màu đỏ thẫm mọc ra từ những khe nứt, quấn quanh từng phù điêu loài chim.
Klein xách theo đèn lồng bằng da nhìn quanh một vòng, xác nhận cư dân của thành bang này cũng không phải đã chết sạch, vẫn còn vài người sống sót. Không biết họ thông qua cách thức gì, chuyển hóa thành quái vật sống trong bóng tối sâu thẳm, né tránh ánh sáng mờ nhạt, ở những nơi tầm mắt không thể chạm đến quanh giáo đường, định tập kích hai người Klein và Amon trông có vẻ giống nhân loại này.
Sở dĩ Klein có thể xác định đám quái vật này vốn là cư dân trong thành bang, là vì "Dây linh thể" của chúng xuất hiện sự nhiễu sóng nhất định, hoặc xám trắng, hoặc vặn vẹo, hoặc một phần dính liền, hoàn toàn khác quái vật ở nơi khác, có cảm giác giống với những bộ thi hài trong quan tài đá kia hơn.
Không biết phải tuyệt vọng và sụp đổ đến mức nào, mới khiến những nhân loại còn lại ở đây chọn lựa con đường này... Có lẽ nỗi tuyệt vọng sâu sắc nhất chính là mỗi ngày đều không nhìn thấy hi vọng, hơn nữa tình hình xung quanh ngày càng tệ đi... Klein như có điều cảm khái, mượn việc này để điều chỉnh tâm trạng mình.