Ý mà Klein muốn bày tỏ là trước khi chính thức chạy trốn, anh cần phải điều chỉnh trạng thái bản thân đến mức tốt nhất.
"Thói quen của một vị "Ma thuật sư"." Amon mỉm cười đánh giá một câu: "Ta không phụ trách cung cấp đồ ăn, nhưng anh có thể tự mình nghĩ cách giải quyết."
Klein nhìn chiếc đèn lồng bằng da dưới đất, suy nghĩ vài giây, giơ tay phải ra, bắt vào hư không.
Trước mặt anh nhất thời ch một chiếc bàn trà không cao lắm, đây là một thứ trong phủ của Dwayne Dantes.
Trong ánh sáng lờ mờ, Klein lại giơ tay ra lần nữa, triệu hồi ra một chiếc hộp được bọc tinh xảo từ lỗ hổng lịch sử.
Trong cái hộp này đựng dụng cụ ăn uống như dao, nĩa, đĩa, bát.
Sở dĩ Klein lựa chọn những thứ này, là vì nếu mình triệu hồi từng thứ một sẽ không thể hợp thành một bộ, anh chỉ có thể đồng thời duy trí được tối đa ba hình ảnh từ lỗ hổng lịch sử.
Sau khi ung dung bày dụng cụ ăn uống ra, Klein lịch sự nghiêng đầu sang, gật đầu với Amon đội mũ mềm chóp nhọn,, tiếp đó anh mới triệu hồi ra một miếng thịt bò bít tết chín bảy phần, bên trên có rưới sốt tiêu đen.
Lúc nó rơi xuống đĩa, còn bốc lên chút hơi nóng, khi dao cắt xuống, bên trong lát cắt vẫn còn lộ ra máu đỏ.
Klein xiên một miếng thịt, bỏ vào miệng, chỉ cảm thấy xúc cảm rất chân thật, mùi vị tuyệt vời, không hề giống đồ giả chút nào, rõ ràng là an ủi được cái dạ dày nôn nóng của anh.
"Trong vòng mười lăm phút, ta không những không đói nữa, mà còn có thể được bổ sung dinh dưỡng "thật"." Sau khi nuốt miếng thịt bò, Klein mỉm cười giới thiệu với Amon, hệt như một chủ nhà hiếu khách, chứ không phải là một người phi phàm đáng thương bị bắt cóc.
Amon đẩy mép chiếc kính độc nhãn bằng thủy tinh lên, mỉm cười gật đầu nói: