Chương 1485: Suy tư (2)
Amon dùng khớp xương thứ hai của ngón trỏ bên tay phải đẩy viền kính độc nhãn lên, mỉm cười nói:
"Nơi này vốn là một thành bang rất lớn, khi đại biến cố xảy ra, mặt đất nứt toác, cả tòa thành đều bị nuốt chửng, chỉ còn lại phế tích này chứng tỏ nó từng tồn tại."
Hủy diệt văn minh... Trong đầu Klein đột nhiên nảy ra một suy nghĩ như thế, vội vàng bước nhanh hơn, đến trước một khu đất mọc đầy cỏ dại.
Sau khi tiến vào một tòa kiến trúc bị sập một nửa, Klein theo bản năng nhìn quanh một vòng, quan sát địa phương này.
Trên vách đá xám trắng nứt ra từng khe hở, có bức bích họa bị mấy ngàn năm gột rửa, đã sớm nhòe nhoẹt không rõ, chỉ nhifnt hấy lờ mờ, người trong thành bang này cảm thấy vinh dự khi được tiến vào thiên quốc sau khi chết.
Klein điều chỉnh hơi thở, bỏ đèn lồng bằng da trong tay xuống, dựa vào một cây cột đá to, gắng gượng nghĩ ra những quả cầu ánh sáng chồng lặp.
Anh vốn không quan tâm đến việc ngủ say trong hoàn cảnh như này có nguy hiểm gì không.
Hãy để nguy hiểm khủng khiếp hơn tới đi! Trước khi ngủ, Klein thầm hét một tiếng trong lòng.
Amon mặc áo choàng ma pháp sư cổ điển liếc nhìn anh một cái, tùy ý ngồi xuống bên cạnh, búng ngón tay một cái.
Trong chiếc đèn lồng bằng da kia, ngọn nến gần cháy sạch đột nhiên không chảy xuống nữa, nhưng ánh lửa mờ nhạt vẫn tiếp tục tỏa ra.
Trông nó giống như chỉ có thể cháy tiếp được vài phút nữa, lại dường như có năng lực kéo dài thêm mấy giờ thậm chí mấy ngày.
Đây là một sai lầm, một sai lầm đi ngược với quy luật tự nhiên.
Ngủ mê man không biết qua bao lâu, Klein cuối cùng cũng phục hồi tinh lực, tỉnh lại trong tiếng cầu nguyện của tiểu thư "Ma thuật sư".
Anh tạm thời không thể nào đáp lại lời cầu nguyện này, chỉ đành nhắm mắt lại như mình vẫn còn đang trong giấc mộng.