Lúc này, Amon đột nhiên bật cười:
"Anh, thăm dò "Vực sâu"?"
"Việc này có gì mà buồn cười?" Bản thân Klein cảm thấy rất hứng thú với việc "Vực sâu" đã xảy ra chuyện gì, nhân cơ hội phối hợp với Amon, định tìm hiểu nhiều hơn.
Anh vừa dứt lời, đột nhiên có linh cảm mới:
Dựa vào việc nói chuyện với Amon, nắm giữ nhiều bí ẩn lịch sử hơn, lặng lẽ tiêu hóa ma dược "Học giả cổ đại" với tốc độ cực nhanh, xem có thể nhân cơ hội này nắm giữ "Nguyên bảo" sâu sắc hơn hay không, từ đó thoát khỏi đường cùng trước mắt.
Ý tưởng này chợt lóe lên, Klein vội vàng kiềm chế mình, không suy xét đến chuyện tương tự nữa.
Amon bật cười trước câu hỏi của anh:
"Anh đến "Vực sâu", giống như một món quà được đóng gói đẹp đẽ, chủ động đưa vào tay nhân thủ của nó."
"... "Mặt tối vũ trụ"?" Klein đầu tiên là cả kinh, chợt như có điều suy nghĩ, đưa ra suy đoán.
Amon gật đầu:
"Vốn là cổ thần còn sống duy nhất, quân vương ác ma Farbauti, hiện giờ, ha."
Amon cũng không nói hết, từ trong cuồng phong giữa không trung thả nười nhảy về phía khe nứt khổng lồ lại hư ảo kia.
Klein theo đó không còn được gió nâng đỡ, rơi thẳng xuống dưới.
Không biết qua bao lâu, nước biển như suối phun nhanh chóng dâng lên, ném anh và Amon về một phía mặt cắt khác.
Vừa tiến vào "Di tích thần chiến", Klein đã bị ánh sáng mặt trời chói chang chiếu thẳng vào, bên tai đột nhiên vang lên những tiếng vô nghĩa mang theo sự điên cuồng và mãnh liệt.
Những lời vô nghĩa này giống hệt những chiếc kim thép mảnh xuyên qua màng nhĩ anh, đâm thẳng vào đầu óc anh, khiến anh bị nỗi đau đớn vừa quen thuộc vừa khủng khiếp chiếm cứ mỗi một suy nghĩ trong đầu.
Mà "Trùng linh hồn" tạo thành hình thái sinh vật thần thoại của anh dần dần biến đổi, dường như muốn sinh ra ý thức đọa lạc không thuộc về anh.