Amon khẽ nghiêng người về phía trước, nhìn vào mắt anh, tiếp tục cười nói:
"Mâu thuẫn duy nhất của chúng ta chính là "Nguyên bảo"."
"Nhưng, anh thực sự hi vọng khi đeo trên lưng vận mệnh kia, thì không cần phải lo lắng vị chủ nhân ban đầu của "Nguyên bảo" sẽ sống lại trên người anh nữa sao?"
... Câu này đánh trúng vào điều mà Klein để ý nhất, khiến anh nhất thời không biết nên mở miệng thế nào.
Amon kéo chiếc kính độc nhãn bằng thủy tinh xuống, không giục Klein trả lời, chỉ cười nói:
"Anh tặng "Nguyên bảo" lại cho ta, toàn bộ vấn đề đều sẽ được giải quyết."
"Như vậy, vị chủ nhân ban đầu của "Nguyên bảo" có sống lại hay không, có thể tiếp nhận được vận mệnh tương ứng hay không, người cần lo lắng là ta, chứ không phải anh."
"Hơn nữa, việc "Gate" và Charles Latour nhỏ đuổi giết, món quà của Đêm Tối, sự bố trí từ người anh em điên cuồng cố chấp của ta, đều sẽ do ta phiền não thay anh."
"Còn anh sẽ thoát khỏi tất cả, là một danh sách 3 thuộc về bản thân mình."
"À, vì sao ta muốn giết anh? Một danh sách 3 với ta mà nói có gì quan trọng chứ? Cho dù muốn lấy đặc tính, thì thứ này có cũng được không có cũng chẳng sao. Con mồi của ta là Pares, Charles Latour nhỏ và "Gate", những người khác thì chỉ đơn thuần dựa vào tâm trạng ta mà thôi."
"Về phần tổ chức mà anh thành lập kia, ta cũng có thể thay anh tiếp tục duy trì, tổ chức này rất thú vị, rất có ý nghĩa."
"Nếu anh cho rằng cái giá này chưa đủ, ta có thể để anh trở thành quyến giả của ta. Ha ha, ở thành Bạc Trắng chẳng phải anh không giả vờ làm "Kẻ Khờ" thì cũng chính là "Thiên sứ thời gian" Amon sao? Sau này có thể biến chuyện ấy thành sự thật, ta sẽ dẫn dắt họ thoát khỏi "Vùng đất bị thần vứt bỏ", nhìn thấy ánh sáng bên ngoài."