Đợi đến chín giờ đúng, thứ ở trên cột đá kia đột nhiên phát ra tiếng động xèo xèo, cuối cùng chuyển thành một giọng nói trầm vang:
"Các quý ông, quý bà, ta là hoàng đế của mọi người, người thống trị Ruen, đông Byron, quần đảo Roth, George Augustus III."
Thứ kia có thể phát ra tiếng nói sao? Dựa vào nguyên lý điện báo à? Melissa trợn tròn hai mắt, sự chú ý chuyển từ nội dung bài diễn thuyết sang thứ kỳ quặc trên cột đá.
"Các quý ông, quý bà, ta là hoàng đế của mọi người, người thống trị Ruen, đông Byron, quần đảo Roth, George Augustus III."
Trên quảng trường Ngày Kỷ Niệm ở khu tây, Audrey cùng cha mẹ và anh trai đang đứng trên đài cao gần đó, nhìn về phía quốc vương đang mặc lễ phục, lắng nghe ông ta diễn thuyết.
Bởi vì đã biết trước hôm nay George III đặt trọng điểm về hướng nào, xây dựng bầu không khí ra sao, cho nên Audrey không mặc loại quần áo bất kể là màu sắc hay kiểu dáng đều thiên về thiếu nữ mà cô yêu thích, chỉ mặc váng kiểu dáng đơn giản, màu trắng tuyền, không đeo trang sức, giống phu nhân Caitlin.
"... Tôi rất vui vẻ cũng như nhấn mạnh với mọi người rằng, chúng ta rốt cuộc đã ngăn chặn thành công giai đoạn tiến công đầu tiên của người Fossack, khiến kế hoạch tiêu diệt Ruen trong ba tháng của chúng phải thất bại..."
"... Nhưng có rất nhiều người trẻ tuổi ưu tú đã hi sinh ngoài tiền tuyến, bỏ mạng trong cuộc chiến tranh này. Họ vốn nên có một tương lai tốt đẹp, vốn nên cùng cha mẹ già đi, trưởng thành cùng bạn đời của mình, để con cái được lớn lên trong hoàn cảnh tràn ngập tình yêu thương, có một tuổi thơ hanh phúc..."
"... Nhưng Người Fossack đã phá hủy tất cả điều đó..."
Audrey biết vì sao cuộc chiến này được phát động, nên không hề kích động trước những lời diễn thuyết của quốc vương, chỉ cảm thấy ông ta khá có tài về phương diện diễn xuất.