Sáng thứ bảy, bầu trời âm u, sương mù mờ mịt, khiến trong lòng người ta vô duyên vô cớ sinh ra cảm giác áp lực.
Đây là cảnh tượng thường thấy trong mùa đông Backlund, tuy sương mù không còn dày đặc và gay mũi như năm trước, nhưng do hoàn cảnh địa lý và đặc điểm khí hậu quyết định, kiểu thời tiết này sẽ còn tồn tại thời gian dài, hơn nữa vấn đề khắc phục ô nhiễm môi trường chưa bao giờ là chuyện có thể giải quyết thành công trong vòng một hai năm.
Melissa khoác thêm một chiếc áo nỉ màu đen dài quá đầu gối ra ngoài chiếc váy dài, đội mũ voan đen có mạng che mặt, bước nhanh về phía cửa.
Benson cầm mũ dạ của mình, thấy thế thì lắc đầu nói:
"Thiếu nữ chưa đến hai mươi tuổi thì phải ăn mặc như hai mươi tuổi, ăn mặc như thế này trông rất trưởng thành và có chút già dặn, biết chưa? Già dặn đó."
Melissa liếc nhìn anh trai một cái, đáp ngắn gọn một câu:
"Mỗi cân bánh mỳ lại tăng thêm một phần tư penny rồi."
"Giá cả này..." Benson chẹp miệng cảm thán một câu.
Sau đó anh ta lấy ra một chiếc đồng hồ bỏ túi bằng bạc bên trên giăng kín hoa văn nhỏ, bấm mở nắp, liếc nhìn:
"Đi thôi, đến quảng trường thị chính còn một đoạn đường rất dài nữa."
Melissa "ừm" một tiếng, cùng anh trai đi qua cửa, ra tới đường.
"Chào buổi sáng, bà Daniel." Bước được vài bước, Benson nhìn thấy một người hàng xóm ra ngoài, bèn mỉm cười lên tiếng chào hỏi.
Anh ta rất giỏi giao tiếp, đã tạo mối quan hệ khá thân với những hàng xóm xung quanh.
Người phụ nữ được gọi là bà Daniel kia mặc một bộ quần áo đen tuyền, khoảng hơn bốn mươi tuổi, gương mặt gầy gò, trên đầu đội mũ voan đen có mạng che mặt, nghe vậy thì chỉ gật đầu, đáp lại ngăn gọn:
"Chào buổi sáng, hai vị."
Bà ta không hàn huyên, lạnh nhạt bỏ đi.