Phía trên sương mù xám trắng vô biên vô hạn, bóng dáng Klein xuất hiện trong tòa cung điện xa xưa nọ.
Anh chỉ nhìn qua một vòng đã phát hiện ra vài chỗ khác nhau.
Trong đó, điểm rõ ràng nhất chính là trạng thái và bố cục của mảng không gian thần bí này đã phản chiếu đầy đủ vào linh thể anh, khiến anh dù cách một khoảng rất xa vẫn có thể nhìn thấy những đám mây xám trắng đọng ở giữa không trung và cánh cửa ánh sáng kỳ lạ kia.
Ngoại trừ tòa cung điện do mình cụ thể hóa ra và cánh cửa ánh sáng vốn tồn tại ở đây, thì nơi này không có gì cả, trống trải, mênh mông, tràn ngập thứ sức mạnh cao cấp... Klein lẩm bẩm, sau đó ngồi xuống giơ tay phải lên, khẽ nắm bàn tay lại.
Chỉ chớp mắt, sương mù xám tràn ngập khắp nơi chợt sôi trào, không gian thần bí đang chứa nó cũng không hiểu sao lại dao động, phát ra từng luồng ánh sáng hơi u ám.
Những luồng ánh sáng này tụ tập lại, dựa theo suy nghĩ của Klein tạo thành một Thiên sứ nửa trong suốt sau lưng có cánh chim hư ảo, Thiên sứ có địa vị và sức mạnh tương ứng, Thiên sứ uy nghiêm thuần khiết và đầy sức ép.
"Không cần thêm lá bài "Hoàng đế đen", "Bạo quân" hoặc là "Linh mục đỏ", cũng không cần dùng đến "Quyền trượng Hải Thần", chỉ dựa vào bản thân mình cũng có thể khơi dậy uy lực của mảnh không gian thần bí này ở mức độ lớn nhất, khiến Thiên sứ của "Kẻ Khờ" trở thành Thiên sứ danh sách 2 thực sự. Đương nhiên, Thiên sứ này không thể đáp lại lời cầu nguyện, không thể duy trì quá lâu, chỉ tồn tại trong vài lần "ôm" hoặc tấn công, có được một ít năng lực thuộc lĩnh vực "Kỳ tích"..."
"Quả nhiên, mình có thể hồi sinh đều là nhờ "Nguyên bảo" ban tặng, cụ thể còn có thể sống được mấy lần nữa thì hiện giờ chưa đưa ra được kết luận. Nếu có thể lấy được một món vật phong ấn cấp "0", mượn địa vị của nó để quan sát, hẳn là có thể nhìn thấy rõ ràng... Coi như còn nhiều nhất là một lần, tính ít đi một chút cũng không phải chuyện gì xấu, điều này sẽ nhắc nhở mình phải luôn thận trọng... Đây mới là cách để người phi phàm con đường "Nhà bói toán" sống sót.."