Chương 1455: "Học giả cổ đại" (1)
Klein nhìn thoáng qua, mỉm cười, nhưng không dừng lại, vẫn tiếp tục ngao du vào sâu trong sương mù xám.
Một phần lịch sử của "Thời kỳ song sinh" kỷ đệ nhị, "Thời kỳ sơ khai của lửa" lướt qua người anh, chiếu sáng con đường phía trước cho anh. Cuối cùng, Klein đứng trước một mảnh vỡ ánh sáng trơ trọi, bên trong là rừng rậm úa tàn và một huyệt mộ cỡ bình thường.
Anh đi lên phía trước để nhìn, trong sương mù xám trắng dày đặc im ắng, không biết nơi nào mới có mảnh vỡ ánh sáng trôi nổi.
Cảm nhận được linh tính khô kiệt, Klein không tìm kiếm, ý thức nối liền với vị trí xuất phát, rồi đột nhiên rơi xuống.
Sương mù xám nhanh chóng nhạt dần, Klein cảm nhận được cơ thể của chính mình, nhìn thấy cái nồi lớn trước mặt.
Anh không màng đến việc trải nghiệm trạng thái hiện tại, mà ngẩng đầu lên theo bản năng, nhìn về phía không trung.
Anh trực tiếp nhìn thấy sương mù xám, nhìn thấy cung điện hùng vĩ xa xưa phía trên nó.
Không gian thần bí nọ đãng nhẹ nhàng đung đưa.
Backlund, một người đưa thư đỗ xe đạp lại, hơi nghiêng đầu, đẩy chiếc kính độc nhãn bên mắt phải lên.
Hắn chợt thấp giọng lẩm bẩm:
"Nguyên bảo..."
Sau khi ngẩn ra vài giây, người đàn ông có gương mặt gầy gò này nhếch miệng nở nụ cười, vẻ mặt tràn đầy chờ mong.
Trong một căn hộ cho thuê ở khu đông cùng thành phố, từng bóng người đang lơ lửng giữa không trung khẽ lắc lư, đồng thời phát ra âm thanh:
"Nguyên bảo..."
Dưới lòng đất của Giáo đường St. Samuel, Leonard Mitchell đang sắp xếp nhiệm vụ cho các đội viên, trong đầu chợt vang lên một giọng nói hơi già nua:
"Nguyên bảo..."
Trên một tế đàn ở nơi cao, có khảm con mắt, cánh tay, đầu và nội tạng.
Hào quang đỏ thẫm như máu ùa ra như thủy triều, vặn vẹo thành ảo ảnh giống cây cối dị dạng.