"Chúng tôi chỉ cần tìm ra được thời cơ chính xác trong dòng thác của vận mệnh, là có thể trực tiếp ăn ma dược, thử tấn thăng."
"Nhưng vấn đề ở chỗ là, thời cơ chính xác ấy không thể dùng bói toán hoặc lời tiên tri để xác định, không thể dùng bất cứ cách nào để tìm ra, chỉ có thể thông qua việc loại trừ quấy nhiễu, kiên trì trải qua, kiên trì tìm kiếm. Tôi đã "sống lại" không biết bao nhiêu lần, vượt qua năm dài tháng rộng, mà vẫn, vẫn không thể gặp được..."
Nói tới đây, nước mắt đứa bé lại chảy xuống.
Nghe thì có vẻ đơn giản, nhưng trên thực tế lại chỉ có thể dựa vào duyên phận, chỉ có thể nhìn "mặt"... Klein cảm khái một câu, như có điều hiểu ra, hỏi lại:
"Lúc tôi nói giúp anh dung nạp "Tính duy nhất", anh đã lờ mờ nắm bắt được thời cơ đó?"
Đứa trẻ mũm mĩm khóc càng đau lòng:
"Tuy còn chưa thực sự tìm được... Nhưng đã có linh cảm nhất định..."
... Vậy à... Lúc trước Will Onsetin tiếp xúc với mình, ngoại trừ hi vọng nhận được sự trợ giúp từ "Tái hiện ngày hôm qua", có lẽ còn do may mắn thúc đẩy? Quả là kẻ buôn thần bán thánh... Klein "ừm" một tiếng, đáp:
"Vậy thì không còn cách nào..."
"Chỉ có thể bảo anh đưa thêm cho mấy tấm bùa chú!" Will Onsetin gật đầu nói.
"Được." Klein không hề keo kiệt, đáp lại ngay, tiếp đó nói thêm một câu: "Anh phải gấp thêm cho tôi mấy con hạc giấy đấy."
Nói xong, đứa trẻ quấn vải tơ lụa bạc và Klein lại trở nên im lặng.
Trong căn phòng cho thuê, Klein tỉnh khỏi giấc mộng, xoay người rời giường, đi đến căn phòng bên ngoài, lấy giấy bút ra, viết thư cho Leonard:
"... Tôi đã thu được một vài bùa chú danh sách cao con đường "Nhà bói toán", có thể mượn được sức mạnh của bản thân từ trong quá khứ..."
Klein không nhắc đến vấn đề người bạn thi sĩ có cần hay không, dường như chỉ đang miêu tả một cách đơn thuần.