"Mình hẳn là còn có một người thầy... Hôm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, mỗi lần mình định nhớ lại thì cả người lại sợ run..." Herrell hơi buồn phiền chuyển ánh mắt ra ngoài cửa sổ.
Xe ngựa của cô đang chạy gần phố Berklund.
Lúc này, một người ăn mặc giống người đưa thư đạp xe ngang qua phía trước, điệu bộ có chút nhàn nhã.
Herrell tùy ý liếc mắt một cái, thấy người này đeo một chiếc kính độc nhãn bên mắt phải.
Ánh mắt Herrell lập tức ngừng lại, chỉ cảm thấy trong đầu như có gì đó đang phình lên dữ dội, muốn xé nát bức tường vô hình để chui ra.
Cô ta theo bản năng dời ánh mắt đi, hơi cuộn người lại.
Sau đó, cô ta chỉ cảm thấy có một luồng ánh sáng từ sâu trong tâm linh vọt lên, nổ ra thành vô số mảnh vỡ ký ức, gào thét chạy qua đầu.
Cô ta nhớ lại những gì đã gặp phải ở trong nhà hôm đó, nhớ lại động tác đeo kính độc nhãn, hoặc đẩy kính của cha mẹ, hầu nam hầu nữ, nỗi sợ hãi không thể miêu tả thành lời rõ rệt như thế, giống như khắc sâu vào xương tủy.
Nét mặt Herrell hiện lên sự sụp đổ, cả người co quắp, run rẩy, hầu gái trong thùng xe chợt kinh ngạc, vội vàng đứng dậy giơ hai tay định đỡ tiểu thư nhà mình.
"Không!" Cả người Herrell run bần bật, hét lên một tiếng gần như chói tai.
Hầu gái sợ hết hồn, nhất thời đứng im tại chỗ, không biết nên làm ra phản ứng gì.
Sau khi hét lên, Herrell đã dịu đi khá nhiều, cô ta chậm chạp ngồi dậy, hoảng hốt nhìn về phía trước, chỉ thấy người đưa thư đeo kính độc nhãn đã rẽ vào một con đường khác, chỉ để lại bóng lưng.
"Tôi, vừa rồi tôi có chút khó chịu, giờ thì ổn hơn rồi." Herrell quay đầu lại, gắng gượng nói với hầu gái.
Cô ta phát hiện mình không hề sợ hãi giống như trong ký ức, dường như sau khi thích ứng một thời gian, đã có thể bước đầu chấp nhận chuyện đó.