Các cư dân thành Bạc Trắng dùng sức mạnh của "Bình minh" và "Ban mai" là chủ yếu rốt cuộc cũng đã nhìn thấy ánh rạng đông.
Chờ đợi và kiên trì trong thời gian dài đằng đẵng rốt cuộc cũng sắp có thu hoạch rồi.
Dereck có thể cảm nhận được tâm trạng của các đội viên, bởi vì cậu ta cũng giống vậy, nhưng từng được nghe nhiều chuyện về "Di tích thần chiến" từ chỗ "Thế giới" Hermann Sparrow, cậu ta biết biển lớn kia không phải chuyện dễ dàng, nếu muốn tới bên kia bờ biển sợ rằng còn rất nhiều khó khăn.
Những cái khác không nói, chỉ riêng việc "Thiên sứ bóng tối" Saslier ngủ say trong cung điện Vua Người khổng lồ, chặn con đường mấu chốt đã là một khó khăn không thể khắc phục.
Chỉ có thể hi vọng ngài "Kẻ Khờ" phù hộ, ừm, đứa trẻ kia có thể xuất hiện trong phế tích thần miếu, chứng tỏ còn có con đường khác để đi vòng qua cung điện của Vua Người khổng lồ, đến bờ biển... Dereck mang theo đầy nỗi mong chờ nghĩ vậy, sau đó vòng qua khu lửa trại đang lặng lẽ cháy, đi về phía phòng của thủ tịch ở bên cạnh.
Bỗng cậu ta thấy trong bóng của tảng đá lớn có một người đang lặng lẽ ngồi.
Đó là một người đàn ông hơn hai mươi tuổi, cao hơn Dereck khá nhiều, hắn cầm một chiếc vòng tay vàng nhạt bên trên có treo ba cái chuông nhỏ, nhìn vô định về phía trước.
Dereck không xa lạ gì người này, đây chính là Dolores chồng của Antina, một vị "Kỵ sĩ bình minh" danh sách 6.
Ở thành Bạc Trắng, chưa đến mười tám tuổi có thể tự do yêu đương, kết hôn, mà nếu đợi đến mười tám tuổi vẫn chưa có bạn đời thì sẽ được sắp xếp một người, người mất vợ mất chồng ba năm cũng thế.
Đây là phương pháp để đảm bảo số lượng dân cư ở thành Bạc Trắng, nhìn thì có vẻ vi phạm nhân tính, nhưng vì toàn tộc đã ở trong bóng tối lâu dài, chỉ có thể làm vậy. Hơn nữa, việc này còn có thể bảo đảm việc mỗi người đều có một số lượng họ hàng gần nhất định, không đến mức sau khi chết đi sẽ biến dị thành ác linh đáng sợ.