Mọi người trong tiểu đội thăm dò lập tức lấy lại tinh thần, dựa theo lệnh của thủ tịch, bắt đầu thận trọng thăm dò xung quanh.
Đáng tiếc, trong cánh "Rừng rậm suy bại" này, ngoại trừ cây cối, bia đá và huyệt mộ thì không có sự vật nào khác.
Không thể kéo dài thêm, Dereck và Heim trao đổi vật phong ấn trên người, để tránh đặc tính phi phàm trong người bị "Chữ thập vô ám" phân tách ra.
Sau đó, họ đi theo "Kẻ săn ma" Colin, ra khỏi "Rừng rậm suy bại", vòng qua một tảng đá lớn chợt nhô ra khỏi vách núi, tìm ra một hang động rất lớn cao hơn ba mươi mét.
Bên ngoài hang động vốn có một tấm bia đá, lúc này đã vỡ nát sụp xuống, mọc đầy cỏ dại.
Dưới ánh hoàng hôn màu cam rực rỡ, nơi này lại nhuốm cảm giác điêu tàn suy vong khó nói thành lời.
Tiến vào hang động, tiểu đội thăm dò thành Bạc Trắng men theo đá phiến bị xói mòn đã lâu và những bức bích họa bong ra từng mảng gần như không còn gì, đi trên cỏ hoang khô héo và cát đá cằn cỗi, thăm dò phía trước với sự cảnh giác cao độ.
Mỗi bước của họ đều mang theo cảm giác sinh mệnh ngày một suy yếu, lượng nước đang không ngừng mất đi.
Không biết qua bao lâu, tiểu đội thăm dò thành Bạc Trắng rốt cuộc cũng nhìn thấy một cánh cửa lớn màu lam xám.
Hai bên cửa lớn rơi rớt rất nhiều mảnh vỡ màu đen, giống như bộ giáp nào đó.
"Chắc nơi này vốn có thủ vệ." "Kẻ săn ma" Colin nói ngắn gọn một câu, lấy bình thuốc ra uống ừng ực.
Đôi mắt lam nhạt của ông nhanh chóng nhuộm màu vàng sẫm, đồng tử đột nhiên hiện ra hai ký hiệu phức tạp mày xanh lục.
Cẩn thận quan sát cánh cửa lớn màu lam xám một hồi, ông gật đầu, cất bước vào đại sảnh tối om.
Sau khi mọi người đều đi qua cửa lớn vào bên trong, cả đại sảnh như bị một bàn tay vô hình kéo lên bay lên trên trong tiếng động ầm ầm.
Mấy chục giây sau, đại sảnh ngừng lại, ngoài cửa xuất hiện một cung điện khổng lồ có những cột đá chống đỡ, dường như là chỗ ở của các thủ vệ.