"Tôi biết cô đang suy nghĩ cái gì, cô vừa vô cùng ghen tị, vừa sinh ra dục vọng vặn vẹo, muốn thông qua việc ngủ với hắn để chứng tỏ bản thân. Ma nữ các cô thật buồn cười, một mặt muốn giữ vững sự nam tính vốn có của mình ở trong lòng, tránh việc mình bị lạc đường, dẫn đến mất khống chế, mặt khác lại muốn thể hiện sự quyến rũ nữ tính, trải nghiệm tình yêu mãnh liệt và vui sướng. Thợ săn bọn ta không có vấn đề này, bất kể giới tính gốc là gì, dù sao việc sau này cần phải làm vẫn là chiến tranh, chiến tranh và chiến tranh!"
"Nguyên Sơ đúng là một kẻ vặn vẹo, nữ giới thuần túy đi theo con đường ma nữ sẽ tốt hơn rất nhiều. Các cô lại truyền nỗi đau khổ từ đời này sang đời khác, mục đích chủ yếu nhất thực ra là trả thù số mệnh đúng không?"
Mỗi một câu của ác linh "Thiên sứ đỏ" đều như mũi tên nhọn đâm vào lòng "Ma nữ trắng" Catherine, khiến gương mặt vốn xinh đẹp diễm lệ của cô ta hơi co rúm lại, những sợi tóc dài đen nhánh dường như cũng to thêm chút.
Solon Einhorn Medici liếc nhìn Catherine một cái, chẹp miệng cười nói:
"Cô sẽ không bị ta khiêu khích mà trực tiếp mất khống chế đấy chứ?"
"Thật sự khiến người ta có cảm giác hoài niệm."
Ác linh "Thiên sứ đỏ" dừng một chút, lại nói:
"Cô có thể đi rồi, nếu có chuyện gì thì nhớ tụng niệm tôn danh của ta. Đương nhiên, nếu ta cần thì cũng sẽ trực tiếp tới tìm cô."
Gương mặt "Ma nữ trắng" Catherine trở lại bình thường, cô ta hơi nhíu mày, hỏi với vẻ khó tin:
"Cứ thế để tôi đi?"
Ác linh "Thiên sứ đỏ" bật cười ha hả:
"Sao? Muốn ngủ với ta à? Thời cơ thích hợp cũng không phải là không được, nhưng bây giờ còn có chuyện quan trọng cần làm."
"Yên tâm, cô đã từng tụng niệm tôn danh của ta, đưa một giọt máu của mình cho ta, thì cô sẽ luôn ở trong tầm mắt của ta, có thể bị ta ảnh hưởng đến bất cứ lúc nào.