Nhưng, ngọn lửa này lúc đầu còn có thể dễ dàng "lan ra", nhưng sau đó thì dần đứt quãng, không ngừng rơi xuống mặt đất, giống như những đóa hoa tàn lụi.
Trong lòng Tracy chợt xuất hiện một cảm giác tuyệt vọng mãnh liệt, suy nghĩ ngày một chậm chạp hơn.
Cô ta không màng đến điều gì nữa, vội vàng để bên ngoài cơ thể ngưng tụ ra một lớp băng tuyết trong suốt, điều khiển những sợi tơ vô hình quấn nhiều lớp xung quanh mình.
Lúc này, cửa phòng thuyền trưởng "kẹt" một tiếng mở ra, Hermann Sparrow đội mũ dạ tơ lụa, mặc áo gió màu đen bước vào.
Sau đó, hắn lịch sự đóng cửa phòng lại.
Trong tiếng động răng rắc rất nhỏ, toàn bộ phòng thuyền trưởng nhất thời trở nên cực kỳ yên tĩnh, không còn cả tiếng sóng biển vang vọng, giống như cách ly hoàn toàn với thế giới hiện thực.
Mà số tơ nhện vô hình quấn quanh Tracy dường như đã hiểu nhầm mệnh lệnh, trói vị "Trung tướng bệnh tật" kia ngày càng chặt hơn, khiến cô ta không thể nhúc nhích, khó mà sử dụng được năng lực phi phàm.
"Vặn vẹo"!
Suy nghĩ của Tracy theo đó trở lại bình thường, đầu óc không còn cảm giác trì trệ nữa.
"Anh, anh muốn làm gì?" Cô ta khó nén được sợ hãi, nhìn Hermann Sparrow đang từng bước đến gần, lắp bắp hỏi.
Điều mà cô ta không hiểu là vừa rồi mình rõ ràng không còn sức chống trả nữa, vì sao đối phương lại bỏ qua cơ hội bí ngẫu hóa.
Sở dĩ Klein làm vậy là vì lo "Trung tướng bệnh tật" và "Ma nữ trắng" có quan hệ huyết thống rất gần, nếu để Tracy chết đi sẽ khiến vị Bán Thần am hiểu nguyền rủa kia cảm nhận được, nên tránh việc đó trước.
Sau vài tiếng bước chân, Klein đã đứng trước mặt ma nữ này.
Hermann Sparrow không nói câu nào khiến tâm trạng Tracy dần nặng trĩu, giống như rơi xuống hố băng.
Thấy trên mặt "Trung tướng bệnh tật" để lộ ra vẻ tuyệt vọng, Klein lấy một tờ giấy ghi chép từ trong túi áo ra, vung cổ tay một cái khiến nó bay vụt về phía trước như lá bài poker.