"Bởi vì tôi không dám trực tiếp hiển hiện ra tên thật của thần linh." Arodes trả lời một cách khéo léo.
Klein gật đầu, không hỏi thêm nữa.
"Tới lượt ngươi."
"Chủ nhân vĩ đại, ngài còn câu hỏi nào không?" Những từ đơn màu bạc nhanh chóng tổ hợp lại trên mặt gương u ám.
"Hết rồi, hôm nay tới đây thôi." Klein lắc đầu đáp.
Nói xong câu này, anh nhớ lại chuyện lần trước, bèn bổ sung thêm một câu:
"Đợi đến khi có câu hỏi mới, ta sẽ lại triệu hồi ngươi."
Trên mặt chiếc gương toàn thân đột nhiên sáng ngời, các từ đơn màu bạc tỏa sáng rực rỡ.
"Vâng thưa chủ nhân!"
"Người hầu trung thành kiên định Arodes của ngài bất cứ lúc nào cũng đợi ngài triệu hồi!"
Lần này không còn là nét phác họa cái vẫy tay nữa, mà là một cái chân mèo nền trắng ở giữa đỏ.
... Lần nào cũng có kiểu mới... Khóe miệng Klein hơi giật giật, nhìn chiếc gương toàn thân trong phòng ngủ trở lại bình thường.
Anh lẳng lặng đứng trong bóng đêm, tắm ánh trăng đỏ rực đang rọi xuyên qua tấm rèm. Một lúc lâu sau anh trở lại giường ngủ, dùng minh tưởng khiến bản thân nhanh chóng rơi vào giấc ngủ.
Sáng sớm hôm sau chính là thứ hai, Klein dậy sớm hơn mười lăm phút so với bình thường, dẫn theo người hầu nam Enyuni xuống tầng một, nói với quản gia Walter:
"Đêm qua tôi mơ thấy ác mộng, muốn đến giáo đường trước bữa sáng."
Tuy quản gia Walter hơi bất ngờ với việc này, nhưng cũng không khó hiểu lắm, dù sao chỉ cần giáo đường mở cửa thì luôn có người đến.
Ông ta nhanh chóng bố trí xe ngựa, tiễn Dwayne Dantes ra tận cửa.
Khi Klein đến Giáo đường St. Samuel, cửa chính còn chưa mở, anh đợi đến tám giờ mới theo nhóm tín đồ đầu tiên tiến vào đại sảnh, tìm một vị trí ở hàng ghế đầu rồi ngồi xuống, hướng mặt về phía thánh huy Đêm Tối, nhắm hai mắt lại, trong bầu không khí yên bình thanh tịnh, chuyên chú tụng nhiệm tôn danh của Nữ thần bằng tiếng Hermes cổ.