Đương nhiên, đặc tính phi phàm mà Hervin Rambis để lại chưa chắc đã giúp Klein hoàn thành được việc muốn làm, bởi vì nó còn chưa được chế tác thành vật phẩm thần kỳ, rất khó đạt được hiệu quả.
Chỉ chớp mắt sau, "trái tim" giăng kín nếp nhăn xám trắng trong tay Klein đã thong thả đập lên, phát ra tiếng thình thịch.
Klein lập tức thấy trong "Kén tằm" trong suốt kia cũng vang lên tiếng tim đập đồng bộ:
Thình thịch, thình thịch...
Điều này chứng tỏ người bên trong còn sống, chỉ là đang rơi vào trạng thái ngủ say.
Mà trong tầm mắt của Klein, hình thể của họ dần biến đổi thành từng hòn đảo phía trên rõ ràng phía dưới lờ mờ.
Thứ này đại diện cho lĩnh vực ý thức của họ.
Nhưng, những hòn "Đảo tâm linh" này cũng bị trói buột trong "Kén tằm" trong suốt, chặn lại ánh mắt dòm ngó từ bên ngoài.
Chúng cũng không thể lắng đọng và giao hòa với nhau để sinh ra biển lớn tiềm thức tập thể.
"Trừ khi phá hỏng "Kén tằm", nếu không thì không có cách nào bỏ qua chúng để tiến vào thế giới tâm linh tương ứng..." Klein lặng lẽ tự nói một câu, bỏ bàn tay đang cầm đặc tính phi phàm "Thầy thao túng" xuống.
Qua vài giây, anh thở một hơi thật dài, xoay người rời khỏi nơi này.
Trong biệt thự xa hoa nhà Hall, khu Queen.
Audrey đang đắp chăn lụa, nhắm mắt ngủ say, bỗng nhiên mở bừng mắt.
Cô lập tức xoay người ngồi dậy, đi tới bên giường, thành kính cầu nguyện ngài "Kẻ Khờ", xin hãy làm chứng cho lời thề giữ bí mật của mình.
Làm xong việc này, cô cầm gối dựa lót vào sau lưng, nhớ lại những gì đã trải qua trong cuộc thăm dò lần này mà còn chưa kịp "quên đi".
"Lịch sử niên đại xa xưa vừa thú vị, vừa khiến người ta sợ hãi một cách khó hiểu... Biểu hiện của ngài "Sao" đồng nhất với những gì bình thường mình quan sát được, có vẻ lơ đãng, tùy ý, suy nghĩ dễ dàng bị phân tán, khó mà khống chế, nhưng đôi khi lại tỏ ra là một người có nhiều kinh nghiệm, tư duy sâu sắc, rất đáng tin cậy... Việc này cũng không mâu thuẫn, rất nhiều người là "thể tổng hợp" như vậy..."