"Thật là đáng sợ... Đây là Người khổng lồ cấp Bán Thần sao?" Đợi đến khi hào quang tan đi, "Chính nghĩa" Audrey nhìn quanh một vòng, cảm khái một câu từ đáy lòng.
Khoảnh khắc này, cô đã hiểu sâu sắc câu nói:
"Không thể nhìn thẳng vào thần!"
Ngay cả cấp bậc Thánh giả, chỉ là hình ảnh Bán Thần còn sót lại trong trí nhớ của người khác, cũng không thể trực tiếp cảm thụ, mà là "nhìn thấy", thì huống hồ là thần linh thực sự?
Leonard cũng coi như có nhiều kinh nghiệm, cười tự giễu:
"Danh sách 4 quả thật là cấp bậc mà sinh mệnh đã thay đổi về chất. Nhưng nỗi sợ hãi vừa rồi cũng chỉ đến thế, còn không mãnh liệt bằng lúc tôi đối diện với một người phụ nữ mang thai."
Bản chất của thi sĩ đều là chém gió sao? Thời điểm đó anh còn có thể khống chế bản thân, mà vừa rồi thì suýt nữa đã sụp đổ... Nhưng nếu Megoos thuận lợi sinh ra đứa bé kia, e rằng chúng ta chỉ liếc nhìn một cái, là sẽ sụp đổ, mất khống chế, trở thành quái vật... Klein vừa mỉa mai Leonard trong lòng, vừa có phần thổn thức vì hồi ức được gợi lại.
"Đó là một vị nữ Bán Thần có thai sao?" Audrey hơi tò mò hỏi.
"Không." Leonard lắc đầu: "Nhưng cô ta mang theo con nối dõi của Tà Thần."
Vậy à... Audrey không hỏi nhiều nữa, bởi vì cô biết rõ cuộc thăm dò mạo hiểm này vẫn chưa kết thúc, lãng phí thời gian là hành vi không nên.
Cô lập tức nhìn về phía Hermann Sparrow đang cầm giá chữ thập màu xanh đồng và lọ kim loại nhỏ, khoác áo gió màu đen, hơi mỉm cười nói:
"Cảm ơn vừa rồi anh đã điều hướng cho cảm quan của chúng tôi."
"À, kế tiếp chúng ta nên đi đâu đây?"
Là một "Người quan sát" có thâm niên, cô thông qua việc so sánh trước sau, không khó nhận ra việc vừa rồi đã được ngài "Thế giới" giúp đỡ.
Klein kiềm chế động tác nhíu mày theo bản năng, nhìn trái nhìn phải rồi nói:
"Trong biển tiềm thức tập thể không có khu trung tâm sao?"
"Không có." Audrey nghiêm túc lắc đầu: "Chỉ cần là nơi có sinh linh thì còn có biển tiềm thức tập thể, không tồn tại chuyện ai cao quý hơn ai. Đại dương hư ảo này sẽ không thực sự nổi sóng, tình huống ở khu vực khác nhau chủ yếu là dựa vào hoàn cảnh xung quanh, chúng tôi gọi là "hiệu ứng lắng đọng". Đơn giản mà nói chính là biển tiềm thức tập thể ở nước Ruen có sự khác nhau rất lớn so với ở Intis, bởi vì thứ mà nó lắng đọng lại chủ yếu là tâm trạng và cảm xúc mãnh liệt qua từng đời người Ruen. Ngược lại điều này cũng sẽ ảnh hưởng đến dân chúng hai đất nước, khiến họ có khí chất và tính cách khác nhau ở một mức độ nào đó..."