Snowman thành kính hôn mặt đất, nói theo:
"Tôi tự nguyện lựa chọn con đường khổ tu, bỏ qua tình yêu, rời xa sự hưởng thụ, không nắm quyền thế, mài giũa thân thể, rèn luyện tinh thần, phụng dưỡng chúa của tôi, từ hôm nay trở đi, vĩnh viễn không thay đổi."
"Từ hôm nay trở đi, vĩnh viễn không thay đổi!"
Snowman càng nói càng kiên định, đến khi lặp lại lời thề lần cuối, vẻ mặt đã trở nên vô cùng nghiêm túc.
"... Đây hẳn là việc có ấn tượng sâu sắc nhất, ảnh hưởng lớn nhất đến ông ta." Audrey nghiêng đầu, nói với "Thế giới" và "Sao".
Nhớ lại biểu hiện của Snowman từ đầu cho đến giờ, nhớ lại hành động dù bị giam hãm trong thế giới sách này, ông ta cũng không bỏ qua tín ngưỡng, bỏ dở khổ tu, Klein khẽ gật đầu, cảm thán một câu:
"Ông ấy là một vị khổ tu sĩ chân chính."
Audrey thu tầm mắt lại, sau khi dẫn dắt Snowman nói ra hoặc hiển hiện ra một phần sự việc khá là quan trọng đối với ông ta, cô đến bên cạnh hai quý ông "Thế giới" và "Sao", giọng nói vẫn ôn hòa như trước:
"Hẳn là không có gì."
Klein liếc Snowman một cái:
"Đến chỗ tiếp theo."
Trong một căn phòng nào đó ở thành Pesot.
Mobet tóc màu xám khói, đôi mắt nâu đậm, mũi cao thẳng, đôi môi khá mỏng, mặc một bộ áo ngủ bằng nỉ có lông, nằm trên chiếc giường nửa cao nửa thấp, mở mắt nhìn trần nhà, tự thì thào:
"Mùa đông năm nay lạnh hơn mọi năm khá nhiều, đã bắt đầu có tuyết rơi rồi..."
"Mặc dù sắp đến giữa trưa, nhưng mình chẳng muốn rời giường chút nào..."
"Shatas, một tinh linh như em vì sao còn muốn nằm ỳ trên giường, còn gác tay chân lên người tôi..."
"Thật là hoài niệm cuộc sống lúc còn độc thân, có thể tự do lăn lộn trên giường, mỗi một ngóc ngách đều là của mình, không giống bây giờ, ôi..."
Trên chiếc giường kia, "Tinh linh ca giả" Shatas nghiêng người, ngủ cực kỳ thoải mái, không những chiếm mất gần một nửa giường, mà còn để trống một khoảng lớn ở bên phía mình, cả người dựa sát vào Mobet, một tay một chân gác lên người đối phương, ép đến mức Mobet phải lùi sát ra mép giường, gần ngã xuống đất.