Lúc dao động vô hình sinh ra, thánh đàn phía trước giáo đường bỗng trở nên mơ hồ.
Cả sự vật tráng lệ to lớn cùng giá chữ thập bên trên và bức tượng đồng hời trở nên hư ảo vặn vẹo, rồi chợt trải rộng ra, bùng ra ánh sáng và hình ảnh không tính là mãnh liệt lắm.
Ánh sáng và hình ảnh đan xen vào nhau tạo thành một bức họa hình khối, đó là một dãy núi hùng vĩ trùng điệp, ngọn núi cao nhất chạm đến cả tầng mây, nhưng mây trắng không dám che khuất ngọn núi cao nhất ấy, tự động tách ra hai bên.
Trên đỉnh núi nó dựng một giá chữ thập khổng lồ, còn cao hơn cả núi, phía trước có một bóng người to lớn ngồi ngay ngắn, xung quanh tỏa ra tầng tầng lớp lớp hào quang.
Các Thiên sứ hai cánh, bốn cánh, sáu cánh hoặc cầm kèn, hoặc gảy đàn hạc, hoặc thổi sáo, bay múa quanh bóng người to lớn kia, khi thì ca ngợi, khi thì hát xướng.
Tám bóng người mơ hồ sau lưng có mười hai đôi cánh chim vây xung quanh vị thần linh hùng vĩ kia, hoặc ngồi bên chân ngài, dựa vào đầy tính ỷ lại, hoặc là trôi nổi hai bên cạnh, đợi lệnh.
Cảnh tượng như vậy Klein từng nhìn thấy, biết vị thần linh kia chính là thần Viễn Cổ Thái Dương, biết tám bóng người sau lưng có mười hai đôi cánh kia là các Vua Thiên Sứ.
Đúng lúc này, khổ tu sĩ Snowman mở mắt, nhìn "Chính nghĩa" Audrey, nói với giọng trầm thấp mà trang nghiêm như đang dạy học sinh của mình:
"Chỉ thánh linh mới có thể chân chính phụng dưỡng chúa, đây là mục tiêu mà cả đời ta theo đuổi..."
"Ta thấy chúa đứng trên vô số hào quang, ban phát nhân từ cho toàn bộ thiên đường và mặt đất, bên cạnh có tám vị "Vua" đang đứng."
""Thiên sứ bóng tối" là vị Thiên sứ đầu tiên mà chúa sáng tạo ra, là tay trái của ngài, là người đại diện của ngài, là vị cai quản thứ hai ở thiên đường;"
" 'Thiên sứ không tưởng' là con trưởng của chúa, chúa nói, ở tương lai xa xôi, ngươi sẽ trở thành chủ cứu thế sinh linh;