Leonard không nói tiếp đề tài này nữa, đột nhiên "ồ" một tiếng rồi nói:
"Ông cụ, ông lại không hiếu kỳ, không muốn biết nguyên nhân của đại biến cố, không muốn biết hình dáng chân thật của các Chính Thần ở kỷ đệ tam sao?"
Đây là kỹ xảo thứ hai trong nghệ thuật nói chuyện mà Klein truyền đạt, so với bị người khác hỏi, chẳng thà mình chủ động hỏi trước.
"Tôi có thể đoán được tình huống đại khái." Pares Zoroaster đáp lại với giọng điệu cảm thán, lập tức "a" một tiếng: "Hôm nay cậu rất chủ động trong việc nắm giữa tiết tấu của cuộc trao đổi, không giống những biểu hiện trong quá khứ của cậu lắm. Điều này chứng tỏ trong lòng cậu đang che giấu một bí mật nhất định. Không tệ, cậu đã khá hơn trước kia rất nhiều, ít nhất không đến nỗi liếc mắt một cái là có thể nhận ra ngay."
"..." Vẻ mặt Leonard lập tức cứng đờ.
Pares bật cười ha hả:
"Cậu xem, tôi chỉ tùy tiện thử một lần, cậu đã bại lộ rồi, vẫn còn thiếu sự rèn luyện."
"Đồng nghiệp cũ của cậu thật là... Ha..."
Leonard chỉ đành gượng cười đáp lại, bỏ ly xuống, rướn người về phía trước, cầm lấy con dao bạc nghi thức, cắt một vết thương trên tay, lấy ra mấy giọt máu.
Cùng lúc đó, trong nhà bá tước Hall, Audrey đang chuẩn bị thực hiện cam kết trợ giúp miễn phí cũng cầm một con dao được khảm đá quý, chĩa mũi nhọn về phía mu bàn tay mình.
"Việc này chỉ nhoi nhói thôi..."
"Việc này chỉ nhoi nhói thôi..." Cô vừa "Thôi miên" mình, vừa dùng sức rạch ra một vết thương.
Không dùng sức thì không thể làm rách được làn da trước mặt cô, cho dù cô không hiện ra vảy rồng.
Đêm chủ nhật, Klein tham gia xong một buổi vũ hội, quay lại số 160 phố Berklund, lấy cớ hơi mệt nên lên giường đi nghỉ sớm.
Lúc gần đến rạng sáng, anh xoay người xuống giường, bố trí nghi thức, triệu hồi bản thân.
Qua một phen bận rộn, anh ngồi vào vị trí thuộc về "Thế giới" Hermann Sparrow, cũng xác nhận một khi kết thúc triệu hồi là có thể dựa vào cấp bậc và địa vị của sương mù xám, vùng thoát khỏi "Grossel du ký".