Phía trên bảy luồng hào quang này là một màn sương mù xám trắng vô biên vô hạn, phía trên sương mù xám trắng lại thấp thoáng bóng dáng của một tòa cung điện nguy nga hùng vĩ.
Lúc này cửa cung điện mở ra, bóng người do luồng hào quang màu vàng kim ngưng tụ thành dang rộng mười hai đôi cánh chim được tạo thành từ lửa đỏ, bay xuống dưới, đáp xuống phía trước người Audrey.
Mười hai đôi cánh chim bằng lửa kia bao bọc tầng tầng lớp lớp lên người cô gái mắt xanh tóc vàng nọ.
Cảnh tượng như vậy chỉ duy trì khoảng một hai giây là biến mất, giống như ảo giác vậy.
Nhưng lần nào Audrey cũng thấy bản thân như đang đắm chìm trong cảm giác thần thánh cao cả.
Cô ổn định lại tâm trạng, thành tâm thành ý cảm ơn ngài “Kẻ Khờ”.
Có “Cái ôm của Thiên sứ”, cô có thể giữ được tỉnh táo ở trong giấc mơ, muốn tỉnh dậy lúc nào cũng được, không lo bản thân sẽ đắm chìm trong đó, không thể tự thoát ra khỏi.
Điều này cũng có nghĩa rằng cô đã cử hành nghi thức tương ứng với “Hành giả giấc mơ”, hơn nữa hiệu quả chắc chắn còn tốt hơn nghi thức gốc.
Dù sao không phải mỗi một vị “Nhà thôi miên” đều có thể nhận được sự chiếu cố từ một vị bí ẩn, được Thiên sứ đặc thù ôm như vậy...
Audrey, cố lên!
Audrey tự lẩm bẩm vài câu, không hề do dự, cầm lấy chai thủy tinh uống ừng ực ma dược bên trong.
Ma dược kia không khó uống như cô tưởng tượng, mà có vị chua chua ngọt ngọt, hơi đắng, có chút huyền ảo, có chút kích thích, giống như một giấc mộng mà bản thân có thể tùy ý buông thả.
Audrey còn chưa kịp cảm nhận ảnh hưởng của ma dược đối với cơ thể, trong đầu đã thoáng mơ hồ, rồi lấy lại tỉnh táo ngay.
Cô nhìn thấy cảnh tượng ngoài cửa sổ từ đêm tối chuyển sang sáng sớm, “Mặt Trời” từ từ mọc lên ở đường chân trời, nhuộm một màu đỏ hồng.
Trong vườn hoa, từng đóa hoa theo đó nở rộ, trên những ngọn cỏ xanh biếc vẫn còn đọng hạt sương long lanh, khẽ đung đưa theo gió.