Cô muốn nói là, Hervin Rambis là một vị Bán Thần chân chính, nhưng tính từ lúc mình và Furth tiến vào tòa giáo đường này mới qua chưa đến mười phút, ông ta đã bị Hermann Sparrow giải quyết.
Đều là Thánh giả, thế mà lại có sự chênh lệch lớn như vậy?
"Có lẽ có Thiên sứ chúc phúc..." Furth kết hợp với kinh nghiệm từ những sự kiện siêu phàm và sáng tác tiểu thuyết, mù mờ đưa ra suy đoán.
Bởi vì sảnh cầu nguyện quá tối tăm yên tĩnh, không thích hợp để trao đổi, Hugh không trực tiếp đáp lại Furth, gật đầu rồi đứng lên, đi ra ngoài.
Hai người sóng vai rời khỏi khu vực cầu nguyện, sau khi đến gần cổng, Hugh mới thở hắt ra:
"Hi vọng có một ngày tớ cũng lợi hại như thế..."
"Thỉnh thoảng tớ cũng nghĩ vậy." Furth mỉm cười nói: "Ôi, bất kể thế nào, cậu cũng đã tính là hoàn thành điều tra rồi đúng không? Tuy cái gọi là bí mật kia chắc chắn còn khá nhiều chỗ đáng để khai quật, nhưng đại thể là việc như thế nào đã có đường nét tương đối rõ ràng rồi."
Hugh nhìn cánh cửa lớn phía trước, thất thần suy nghĩ mấy giây:
"Nhưng việc này có ý nghĩa gì chứ? Tớ không thể làm được chuyện gì từ nó cả, một chuyện cũng không."
"Không không, nếu chỉ nói về kẻ địch thì thân phận của vị kia cũng không tính là cao quý lắm, ít nhất chúng ta có thể nhìn thẳng vào." Furth nghiêm túc trấn an bạn thân: "Đợi đến khi cậu đạt được biến chất, cậu sẽ phát hiện ra mình có năng lực tham gia vào chuyện này, ít nhất là tham gia vào một phần không liên quan đến tầng lớp cao hơn."
Furth đã tham gia vào hội Tarot lâu hơn Hugh rất nhiều, cô đã từng chứng kiến một số việc mà ngài "Kẻ Khờ" mưu tính, ngài đã thông qua quyến giả của mình và thành viên hội Tarot, phá hủy kế hoạch giáng trần của "Tạo vật chủ chân thật", vạch trần bí mật của Bansi, chiếm được một phần quyền lực của lĩnh vực "Gió bão", nhúng tay vào quá trình thu lại "0-08", so với các Thiên sứ, Vua Thiên Sứ, thậm chí là Chân thần liên quan đến những chuyện này, thì kẻ địch lần này chỉ là quốc vương George III, quả thực không tính là gì.