Tấm bùa chú theo đó sáng lên, như có những tia sét nhỏ xíu đang lập lòe.
Đây là bùa chú triệu hồi Hermann Sparrow.
Đến khi ánh chớp biến mất, bùa chú hoàn toàn tan vỡ, hòa vào hư không, xung quanh vẫn yên tĩnh như trước, không hề có chút động tĩnh nào.
Hugh và Furth hẳn là đã tìm được giáo đường Đêm Tối, bắt đầu cầu nguyện... Audrey ổn định tâm trạng, giả vờ thưởng thức những đóa hoa còn sót lại trong mùa thu.
Cô không ngẩng đầu lên nhìn chiếc đồng hồ lớn kia nữa, mà chỉ âm thầm đếm ngược thời gian.
Ba giây, hai giây, một giây... Cô thong thả ngẩng đầu, nhìn quanh một vòng, nhưng không phát hiện ra bóng dáng Hervin Rambis.
Ông ta đã phát hiện ra điều bất thường, nên rời khỏi nơi này rồi? Audrey chợt căng thẳng trong lòng, không nhịn được mà nhớ lại xem mình có để lộ sơ hở ở đâu không.
Đúng lúc này, bên tai cô vang lên một giọng nói ôn hòa:
"Cô đang tìm gì à?"
Đồng tử Audrey chợt phóng to, khóe mắt nhìn thấy Hervin Rambis cả đầu tóc bạc, đôi mắt lam nhạt, không biết đã xuất hiện bên cạnh mình từ lúc này, trong giọng nói dường như ẩn chứa chút nghi hoặc.
Cô đã tự thôi miên mình giờ phút này không hề do dự, dựa theo ứng đối trong tiềm thức, ngâm nga giai điệu "Trang viên dưới ánh trăng" tươi đẹp kia.
Trong âm thanh kỳ ảo như ẩn như hiện, Hervin Rambis chợt bình tĩnh lại, chuyên chú lắng nghe.
Đột nhiên ông ta phát hiện khoảng cách giữa mình và Audrey trở nên rất xa, mà rõ ràng hai bên không hề chuyển động.
Bóng tối bao phủ vườn hoa đang trong trạng thái buổi chiều, một vầng trăng đỏ rất lớn treo cao trên đỉnh tòa nhà. Một bóng người đang đứng đó, mặc áo gió màu đen, đầu đội mũ dạ cao, gương mặt mơ hồ vì khuất sáng.
Vừa nhìn thấy cảnh tượng này, Hervin Rambis lập tức vùng thoát khỏi trạng thái bình tĩnh vừa rồi, nhận thức rõ ràng mình đã rơi vào cạm bẫy, hơn nữa trước đó cũng đã bị ảnh hưởng ở một mức độ nào đấy.