Đột nhiên, Hervin Rambis dừng bước, quay đầu, đôi mắt lam nhạt nheo lại nhìn Audrey:
"Lúc đầu khi vừa nhìn thấy tôi, vì sao cô lại sợ hãi như vậy?"
... Tôi, khi đó tôi quá bất ngờ nên không thể che giấu được cảm xúc? Audrey chỉ cảm thấy da đầu dưới mái tóc vàng hơi tê dại, suy nghĩ nhanh chóng xoay chuyển, ngoài miệng lại hỏi với vẻ tràn ngập khó hiểu:
"Thật à?"
"Việc này không phải rất bình thường sao, đột nhiên có người xuất hiện bên cạnh, hoảng hốt trong chốc lát là không thể tránh khỏi."
Hervin Rambis gật đầu, dường như tán thành cách giải thích này, ông ta quan sát đôi măt sau, bỗng lên tiếng nói tiếp:
"Lúc trước cô luôn mang theo bên người một vật phẩm thần kỳ loại trang sức có thể thay đổi hình dạng, vì sao hôm nay lại không đeo?"
Đối với một "Người quan sát" mà nói, đây là chi tiết có chút khác thường.
Không xong... Rõ ràng phần lớn thời gian mình đều giấu "Nói dối" ở trong quần áo, sao ông ta có thể phát hiện ra lần này không có... Ông ta đã âm thầm đọc ký ức nào đó của mình, để thể hiện ký ức bình thường không được bảo vệ... Đối diện với câu hỏi này của Hervin Rambis, Audrey có cảm giác suy nghĩ sắp ngưng trệ cả rồi.
Lý do cô không mang theo "Nói dối" rất đơn giản: sợ rằng vật phẩm trang sức này sẽ phóng đại cảm xúc của mình, khiến bản thân không thể hoàn toàn che giấu suy nghĩ chân thật khi đối diện với một vị Bán Thần con đường "Người quan sát".
Mà việc này có nghĩa rằng hôm nay cô đã đoán được mình sẽ gặp mặt Hervin Rambis, đây là chuyện mà không thể cũng không nên xuất hiện trong tình huống bình thường!
Chỉ chớp mắt, Audrey đã bắt được một linh cảm, mờ mịt cười nói:
"Nó sẽ phóng đại cảm xúc của tôi, làm giảm xác suất thành công khi thôi miên, để quá trình vừa rồi không xảy ra chuyện bất trắc gì, tôi đã tháo nó xuống trước."
Hervin Rambis khẽ gật đầu: