Xuất phát từ góc độ tâm lý học và thần bí học, cô lờ mờ có suy đoán, vội vàng loại trừ ý nghĩ xin giúp đỡ, để bản thân nằm trong trạng thái cầu nguyện Nữ Thần, không khao khát được đáp lại như bình thường.
Điều này khiến mâu thuẫn trong lòng cô bỗng giảm xuống quá nửa.
Audrey lập tức trở nên chắc chắn, ra hiệu cho Susie ra khỏi phòng trước, sau đó nhìn vè phía gương, dùng giọng rất nhỏ tự thôi miên mình:
"Không phải mày đang xin giúp đỡ, mày chỉ đang cầu nguyện thông thường thôi..."
Sau khi lặp lại mấy lần, vòng xoáy màu xanh lục nhạt có thể thu hút linh hồn người khác trong đôi mắt cô chậm rãi tiêu tan, ánh mắt trở lại bình thường.
Cô lập tức giơ hai tay lên, đan lại với nhau đặt giữa miệng và mũi, dùng tiếng Hermes cổ thấp giọng tụng niệm:
""Kẻ Khờ" không thuộc về thời đại này... Có lẽ tôi đã gặp phải Hervin Rambis..."
Trong lời nói, cô không hi vọng mình nhận được sự trợ giúp, chỉ là miêu tả lại những gì mình vừa phát hiện ra.
Đợi một hồi, trước mắt Audrey đột nhiên tỏa ra hào quang đỏ thẫm, bao phủ lấy cô như thủy triều.
Nhất thời suy nghĩ của cô trở nên tỉnh táo, trong đầu nhanh chóng hiện ra một vài hình ảnh.
Đó là Hervin Rambis ngồi trong xe ngựa, đối diện cô, mặc quần áo ba món màu đen;
Đó là ông cụ dùng giọng nói ôn hòa dặn dò cô từng câu một;
Đó là một vị Bán Thần con đường "Người quan sát" có đôi mắt lam nhạt như ẩn chứa trí tuệ vô tận và tỏa ra từng đợt vòng xoáy.
Cùng lúc đó, một câu nói chợt vang lên bên tai Audrey, khiến cô nhớ lại hoàn toàn những gì đã xảy ra lúc đó.
Đợi đến khi hào quang đỏ thẫm biến mất, xuất hiện trước mặt cô chính là chiếc bàn dài đồng xanh loang lổ xa xưa, cùng bóng dáng thần bí được sương mù xám trắng bao phủ, ngồi trên ghế dựa cao phía trên cùng.
Sợ hãi, hoảng hốt, bối rối, đủ loại cảm xúc dâng trào mãnh liệt, Audrey đứng bật dậy, xách váy lên, cúi chào sự tồn tại vĩ đại kia: