Klein lại không vội vã rời đi, sau khi bóng dáng anh biến mất, lại hiện ra trên ghế của "Kẻ Khờ", vẫy tay gọi "Chữ thập vô ám" đang bị buộc chung một chỗ với "Ngón tay gãy" - vật phẩm thần kỳ con đường "Kẻ ăn trộm".
Lúc này, bề mặt "cái nhíp" màu xám trắng giống như được mài thành từ hai mẩu xương ngón tay đã trồi lên một lớp sạn, vì hấp thu toàn bộ ánh sáng xung quanh mà hiện lên màu đen kịt sâu thẳm, chúng thong thả chảy xuống, tụ tập với nhau như muốn tổ hợp lại thành hình thể mới.
Mà trên thân "Ngón tay gãy", màu xám trắng trở nên trong suốt, phản xạ ra chút ánh sáng, nứt ra từng khe hở rất nhỏ.
""Chữ thập vô ám" thật sự có thể khiến đặc tính phi phàm của vật phẩm thần kỳ và vật phong ấn từ từ phân tách ra rồi ngưng tụ lại. Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là có sức mạnh tương tự không gian thần bí phía trên sương mù xám áp chế nó, khiến nó "bằng lòng" tiếp xúc với các sự vật chứa đựng đặc tính phi phàm khác..." Klein hài lòng gật đầu.
Đúng lúc này, "Ngón tay gãy" màu xám trắng kia bỗng vang lên một tiếng "ù", rồi phát ra giọng nói đầy nồng nhiệt:
"Ôi, Mặt Trời của ta!"
"Ca ngợi Người!"
"Ca ngợi Mặt Trời!"
Vật phẩm có hình chiếc nhíp này vừa ca hát, bên trong vừa truyền ra tiếng lạo xạo lạch cạch, dường như sẽ vỡ thành từng mảnh nhỏ bất cứ lúc nào.
Nhưng điều này không ảnh hưởng đến việc nó ca tụng Mặt Trời.
"..." Klein khẽ nhếch miệng nhìn cảnh tượng này, nhất thời không biết nên bày ra vẻ mặt thế nào.
Qua vài giây anh mới thở dài, tách "Chữ thập vô ám" và "Ngón tay gãy" ra, ném vào rìa đống đồ linh tinh ở hai vị trí khác nhau, cùng sử dụng sức mạnh của sương mù xám áp chế chúng.
Sau đó anh định rời khỏi nơi này, quay về thế giới hiện thực.
Lúc này, điểm sáng đại diện cho tín đồ duy nhất của "Kẻ Khờ" hơn nữa còn từng bị đánh dấu tỏa ra từng vòng hào quang sáng chói, truyền ra tiếng cầu nguyện lặp đi lặp lại.