Nói cách khác là, thông qua việc phóng thích hình thái sinh vật thần thoại thoát khỏi kết quả có xác suất lớn bị bí ngẫu hóa, "con người" Cunas Korger này sẽ chết ngay tại trận, và một con quái vật cùng tên chiếm giữ thân thể hắn.
Vì nguyên nhân đó, mà chưa đến lúc hết cách, Cunas Korger sẽ không thử làm vậy.
Nhân lúc suy nghĩ còn chưa đình trệ quá, nhân lúc bên tai vẫn còn vang vọng "Tiếng la hét tuyệt vọng của Revere", vị Bán Thần quân đội này nhanh chóng có phương án tự cứu thứ nhất.
Hắn cử động ngón cái tay phải với tốc độ còn chưa tính là quá chậm.
"Bá tước đọa lạc", "Phóng đại"!
Thứ Cunas Korger muốn "Phóng đại" không phải là một trạng thái nào đó của mình hoặc là đòn tấn công của vật phong ấn nào đó, mà là hiệu quả xấu của "Tiếng la hét tuyệt vọng của Revere"!
Khẩu súng ngắn xoay nòng kỳ lạ này sẽ khiến người nắm giữ nó thường xuyên nghe thấy tiếng la hét tuyệt vọng, đối với sinh vật không có thần tính mà nói, việc này cực kỳ nghiêm trọng, rất dễ vì nó mà mất khống chế, điên cuồng, tinh thần sụp đổ hoặc là đầu óc trống rỗng. Mà đến danh sách 4, bởi vì bẩn thân có được một mặt của sinh vật thần thoại cho nên hiệu quả của tiếng la hét này suy giảm rất nhiều.
Với Cunas Korger mà nói, tiếng la hét này cũng có thể khiến tinh thần của hắn xuất hiện chút ngơ ngẩn, cảm xúc xuất hiện sự nóng nảy, không ảnh hưởng gì lớn lắm, thậm chí hắn đã bước đầu thích ứng.
Mà giờ phút này, hắn muốn phóng đại "tiếng la hét tuyệt vọng" này đến mức độ một vị Bán Thần cũng không thể chịu nổi, dùng nó để tinh thần bản thân chịu đau đớn như bị đâm thủng, từ đó thoát khỏi việc khống chế "Dây linh thể"!
Bởi vì "Phóng đại" không cần phải có động tác rõ ràng nào, tốc độ có hiệu quả cũng cực nhanh, Hermann Sparrow cầm súng ngắn "Chuông tang", đội mũ dạ cao, được cuồng phong vờn quanh, chuyển động giữa không trung, không thể kịp thời ngăn cản, bị "Bá tước đọa lạc" thành công sử dụng năng lực phi phàm này.