Hugh đặt thi thể Sherman xuống, suy tư rồi nói:
"Nếu vị "gửi lời nhắn" kia là người khống chế Sherman, thì rất có thể cô ta đã điều tra ra chỗ ở của chúng ta, không thể quay về nơi đó nữa."
"Ừm, đổi nơi khác đi." Furth thuần thục nói, chuyển ánh mắt về phía Tử tước Stratford vừa hôn mê vừa cứng đờ: "Giờ có thể hỏi rồi, tranh thủ thời gian nhé."
Cô vừa nói vừa đưa "Bút ký lữ hành Lemano" cho Hugh, cũng dặn dò một câu.
"Bên trên có "Đọc tâm", dùng phối hợp với ánh nến, với cả, bắt đầu từ vấn đề đơn giản không quan trọng trước, để giảm mức độ kháng cự."
Hugh nghiêm túc nhận quyển sách ma pháp kia, nhưng cổ tay cô bỗng run lên, không cầm nổi "Bút ký lữ hành Lemano".
Bộp!
Quyển bút ký màu xanh đồng rơi xuống đất, Hugh nhíu mày nói:
"Nó giống như lửa vậy..."
Vừa rồi Furth đã có kinh nghiệm tương tự, hơi suy tư nói:
"Bỏ giá chữ thập kia ra xem nào."
Hugh làm theo đề nghị của cô, thành công nhặt được "Bút ký lữ hành Lemano".
"Nó bài xích các vật phẩm thần kỳ khác..." Furth thấy cảnh tượng đó, khẽ gật đầu nói.
Hugh không vướng mắc vấn đề này, nhanh chóng đốt một cây nến đã chuẩn bị từ trước.
Sau đó, cô rút con "Dao lạnh lẽo" ra, để Tử tước Stratford không còn cứng nhắc và dại ra giống oán linh nhập xác nữa.
Đợi vị thị vệ trưởng cung điện kia chậm rãi tỉnh lại, cô kích hoạt trang "bút ký" tương ứng.
Tử tước Stratford bỗng trở nên mơ hồ, trong mắt chỉ còn lại ánh nến mờ nhạt.
"Vì sao Sherman lại muốn tiếp cận ông?" Hugh hỏi vấn đề vừa rồi rất muốn hỏi.
Tử tước Stratford mờ mịt đáp lại:
"Cô ta muốn điều tra tôi rốt cuộc trung thành với ai."
Hugh ngẩn ra, theo bản năng hỏi:
"Ông thực sự nguyện trung thành với ai?"
Tử tước Stratford thong thả nói:
"Đương nhiên là quốc vương bệ hạ."
Quốc vương bệ hạ... Nghe thấy câu trả lời của Tử tước Stratford, Hugh nhất thời hơi mờ mịt, trong lòng tràn ngập nghi hoặc.
Cô khó mà hiểu nổi tại sao Sherman cố ý tiếp cận vị thị vệ trưởng cung điện này chỉ là để điều tra đối phương rốt cuộc nguyện trung thành với ai. Đây dường như cũng không phải là chuyện gì quá quan trọng, quá có giá trị.