Hai cô kiên nhẫn chờ đợi, quả nhiên có kết quả, phát hiện vị thị vệ trưởng cung điện kia đêm hôm vắng người đã rời khỏi phủ, chạy tới khu cảng ở gần cầu lớn Backlund.
Dựa vào năng lực "Quan trị an" của Hugh, hai người theo đuôi từ rất xa, xác nhận Tử tước Stratford đã tiến vào một kho hàng ở chênh chếch phía trước.
Ngoài ra, hai cô cũng đã phát hiện ra một việc, đó là trạng thái của Tử tước Stratford không được ổn lắm, dường như đang bị thương.
"Thật ra, lúc trước chúng ta đã có cơ hội ra tay ở giữa đường..." Furth nhìn cửa lớn của kho hàng, nói nhỏ một câu.
Hugh nói mà đầu không quay lại:
"Nhưng chính cậu cũng nói, cứ luôn cảm thấy sự việc không đơn giản như vậy, muốn chờ thêm chút nữa."
"Có thể đó là trực giác của "Nhà chiêm tinh", cũng có thể là biểu hiện của việc trì hoãn..." Furth nghe vậy thì tự giễu một câu.
Hai cô không nói thêm nữa, lại tiếp tục im lặng kiên nhẫn chờ đợi.
Đúng lúc này, nền đất bị đầm chặt ở phía trước hai cô chợt bốc lên một ngọn lửa đen kịt.
Ngọn lửa kỳ dị này nhanh chóng tách ra, kề sát mặt đất mà lan ra bốn phía, phác họa thành một hàng chữ Ruen:
"Cơ hội mà các cô khao khát đã tới rồi."
Đồng tử Hugh và Furth đồng thời phóng to, tiếp đó hai người liếc nhìn nhau một cái, không biết nên làm ra phản ứng gì, cũng như không biết nên nói gì.
"Làm sao bây giờ?" Qua vài giây, rốt cuộc Furth không nhịn nổi nữa, lên tiếng hỏi.
Nghe thấy câu hỏi của Furth, Hugh do dự nói:
"Chúng ta bị phát hiện rồi..."
Câu nói này, lúc trước các cô vừa nói giống y hệt, nhưng giờ lặp lại một lần nữa, thì lại mang ý nghĩa khác. Lúc trước là chỉ nhận ra chuyện Sherman được đối phương âm thầm bảo vệ hoặc người theo dõi phát hiện ra, mà trọng điểm lúc này lại là sự lựa chọn và hành động tương ứng của hai người đều nằm trong dự đoán hoặc sự bố trí của người đứng đằng sau kia, không còn bí mật nào đáng nói.